
|
Xa
. . . Ta
đã mất em, mất thật rồi Phi
trường rực nắng, đứng chơi vơi Ðời
đời cách biệt, bao giờ gặp, Nước
mắt trào tuôn, miệng mỉm cười. Giòng
đời định mệnh khe khắt quá, Những
tưởng gần nhau đến trọn đời. Ta
còn vọng tưởng em còn đó, Ðể
ghé thăm ta mỗi buổi chiều. Vô
danh |