|
Xin
cho giấc mơ chắp cánh bay
Nhân Ngày Phật Thành Đạo
với tất cả tấm
lòng của người con thảo.
Cư sĩ Liên Hoa
Chợt thấy xuân
mời, vào một sáng
ngồi rơi im
lặng, hơi thở bay
vào trong phong
bão, cơn say tỉnh
cơn gió mỉm
cười, lay cánh mai
người xưa, lòng
lắng bên chén rượu
tìm lại hồn thơ,
hình dáng ai
ta nay xếp lại,
lòng thanh tỉnh
đọc lại tâm
kinh, thấy đủ say ..
Hình như một ấn tượng nào đó lưu dấu trong tôi trên con
đường đi, đi đâu, đến đâu, trong phủ định tính, để vượt qua
với chính mình. Cuộc sống đời thường với những huyên náo,
hoạt náo xuôi theo dòng sống, lặng lẽ trôi… còn người có
chút lòng hướng tâm, lại cảm thấy nhu cầu của sự thanh thản,
thong dong mới là vốn sống, yêu đời. Nghe lời Phật dạy, hãy
lấy từ tâm, lấy tuệ giác để làm pháp nhũ, xoa dịu tâm mình,
tâm người trong sự đối đãi, để trong giao tế chỉ còn là tình
thương và chia sẻ, giữa biết bao nhiêu là cơn biến động xẩy
ra..
Buổi sáng trở về như bao lần đã qua và lại đến,
tuần tự như một thói quen, một cảm nhận, một định danh. Sau
thời thiền mật tại nhà, tôi lái xe đến ngôi Chùa Việt Nam,
vì hôm nay là ngày đầu năm Dương lịch. Lên Chánh điện, lạy
Phật để chào đón cho một ngày mới tinh khôi, rồi kiếm một
chỗ, ngồi yên, lắng nghe hơi thở. Làm như lâu rồi mình không
thở vậy? Nếu không thở thì làm sao mà sống? Nhưng, thở thì
thở, mà không biết biết giá trị thực sự của hơi thở. Đang
dìu tâm nằm yên trong sự tỉnh lặng, bỗng giật mình vì tiếng
nói ồn ào khá lớn, gọi nhau, Thời gian qua quá mau. Cũng có
một vài người, vài gia đình ăn mặc đẹp, lên chánh điện lạy
Phật.
Tôi bước ra ngoài, gió mát rượi, cảm thấy vô cùng khoẻ khoắn,
Xuống vài nấc thang trước mặt tiền, không gian như mở rộng
ra, kéo chân người cùng tử bước trên khoảng sân rộng dẫn đến
Bảo tượng Bồ tát Quán Âm. Hàng dừa hai bên lối đi, lay động,
gió xào xạc, vui đùa. Tôi đang bước nơi đâu đây, trên lối
mòn năm cũ, trên cửa ngõ mở ra để tâm hồn lắng xuống. Tôi có
thể bay bổng theo tư tưởng vắn dài, cao thấp, trầm mịch,
siêu thoát trong phương trời của tâm thức, để nói, để cười,
để quay cuồng, để nhìn tâm từ chớm nhỏ mở toang cả bầu trời,
để sưởi ấm, để vọng ngôn, để tuôn tràn lời thơ … hay là, tôi
phải bước những bước chân dẫm trên mặt đất, để thấy trên
đôi tay có những bơ bơ, vất vưởng của đời sống, để thở những
dòng hơi thở tươi mát của buổi sáng nay…
bước chân chạm
đến dòng vô thủy
đánh thức trong
ta tiếng gió trầm
này xin gió vỡ
thành muôn mảnh
vóc lại tâm
mình, vạt nắng không..
Một lay động, một làn gió, một trầm tư, một khoảnh khắc vô
niệm, mỗi bước chân hằn trên mặt đất như là tiếng kêu thực
tại của đời sống, vẻ hình nhân loại trên bờ vai cát biển, là
hiện tại, là chạm vào bản thể của tâm địa, là khơi dậy tất
cả giai điệu, âm thanh của thực tại. Con người luôn muốn
vươn lên để biểu hiện cho sự hiện hữu, qua những sáng tạo dù
tâm hay vật, nhưng lại vô tình quên đi chính mình, quên đi
sự sống có mặt trong từng tế bào, trong từng hơi thở. Nhiều
khi tự vấn, cảm thấy con đường trở về tâm linh của mình sao
bèo nhèo quá, có thể, nếu bị chạm phải hơi sương hoặc cơn
gió mỏng vô tình, thì tự rơi rụng, tan biến. Học rộng, biết
nhiều, đọc sách, nghiên cứu, viết dong dài…có thể làm tăng
thêm kiến thức, tri thức, bản ngã, nhưng lại giảm đi phần
nội tâm sâu sắc, do sự thiếu thực tập quán chiếu xoáy vào
những di động, móng khởi của tâm.
Vóc một hạt cát đã nhìn thấy toàn vũ trụ, pháp
giới. Nâng một cánh gió đã thấy là đà vô thường thoáng qua.
Dẫm chân trên ngọn cỏ, cũng cảm nhận như ba cõi có mặt trong
hiện tại. Mọi cử động, di dịch, tiếng cười, tiếng hát, tiếng
nói, một niệm…có thể đi sâu vào vô tận của tâm thức, gọi lại
vô vàn tánh không trong hơi thở. Nhưng, đó là chiều cao sâu
của tâm thức, là kiến văn, là làm đòn bẩy cho cuộc nhảy vọt,
qua hố thẳm của tâm. Rồi sẽ ra sao? Đi về đâu qua sáu cảnh
giới? Khi đi vào thực tại của cuộc sống, chân đạp trên sỏi
đá vẫn còn đau, da cứa vào cỏ vẫn xót xa đưa, nổi buồn đau
hay hạnh phúc khi chạm vào những sự thực của cuộc đời, vẫn
tăng giảm, run rẩy, sợ hãi, âu lo. Đường nào để trở về? Ngả
nào để tiếp cận với thực tại?
Đức Phật đã ứng hoá thân trong bề dài, bề sâu trong vũ trụ,
các cảnh giới, vì bễ khổ của nhân loại, để đưa tâm từ, tuệ
giác cứu khổ con người và Bồ tát Quán Thế Âm là biểu tượng
thực sự đời thường tuyệt đẹp để tiếp cận, ban vui cứu khổ …
mà nào đâu phải chỉ riêng Ngài, biết bao nhiêu từ tâm của
hằng hà sa số Bồ tát vẫn luôn luôn, hằng có mặt trong cuộc
đời thường, vì sự bất hạnh của nhân loại.
Người con Phật khi bước trong chốn trần gian,
với đời sống thực tế, khi đôi vai mỏi, khi mắt hoằn sâu bởi
bao mùa gió chướng, khi lòng xao xuyến, lay động bởi tám
ngọn gió thu phong, ray rắc hơi lạnh của đông, của bốn mùa
nối nhau thay đổi …chợt hỏi lại chính mình: chúng ta có
thực sự được an lạc, có thực hành tốt và uyển chuyển áp dụng
những lời Phật dạy, quán chiếu và chuyển hoá đời sống của
chính mình không ?. Vì khổ đau, bất hạnh hay hạnh phúc là
của chính mình, chứ không của bất cứ ai và mình là người
thừa hưởng để đem năng lực xoay chuyển, đưa vọng tâm vào
cảnh giới an lạc.
Những nơi chốn, những chùa chiền cao rộng to lớn
với công trình kiến trúc đồ sộ, uy nghiêm, được ghi vào
Guiness … có thể làm cho chúng ta choáng ngộp, thán phục
hoài bảo của người xây dựng, nhưng có làm cho chúng ta-
những người con Phật bình thuờng, nghèo khó, chân lấm tay
bùn, lo ăn bữa nay, ngày mai chưa dám nghĩ đến, nên phải
đành xa cách, e dè tiếp cận.
Hoặc là những lời hay, những kiến văn, những học hỏi mà
chúng ta thu thập được ở nhiều nơi, nhiều chỗ…chỉ là bề nổi,
bề ngoài, có thể làm cho chúng ta đắc ý, vỗ tay, khen, ghi
chép, được học rộng hiểu nhiều, rồi ca tụng, giới thiệu lẫn
nhau, rũ nhau đi tham vấn v.v..nhưng, các thay đổi của tâm,
các biến chuyển gây ra và là tác nhân của mọi thống khổ, ảnh
huởng đến chúng ta, nên nếu không được nhận diện đúng, tỉnh
thức để quán chiếu, làm cho tâm thanh tịnh… thì chúng ta vẫn
hoàn toàn đau khổ, khúc thút thít, khóc mùi mẫn, khóc đau
thương, tủi hờn, rên la, buồn vương mùi nước mắt v.v..trong
khi trên đôi tay nầy, trong khối óc nầy cũng đã từng hãnh
diện nắm được biết nhiêu là bí quyết, lời hay, kiến văn, đắc
ý, nhưng quên đi đời sống thực của hiện tại. Đời sống thực
của chúng ta là gì? Chúng ta kinh qua Văn ( nghe ), Tư ( suy
tư ) và cần đến sự chuyển hoá nội tâm, giảm phiền não, tạo
hạnh phúc an lạc chân thực là do “Tu”, vì đó là tư lương
chân thật, là của chính mình, hỏi ta đã làm được gì cho
chính đời sống tâm linh của mình?.
Đạo Phật không mang giáo điều để chỉ có duy nhất
là áp đặt niềm tin tưởng, phụng thờ…nhưng niềm tin quan
trọng nhất thường được nhắc nhở trong đạo Phật là mục đích
tối thượng, cao cả là tìm và nhận ra bản tâm hay Tánh Phật
có mặt trong mình, để thoát ra bản ngã vị kỷ được che lấp
bởi vô mình, những quan niệm sai lầm. Và để thể hiện được
hết tinh túy của đạo Phật, đòi hỏi sự tu tập kinh qua giáo
Pháp thích hợp với chính mình.
Vấp ngả nơi nào, từ nơi đó đứng dậy. Thuốc trị bệnh hay, nếu
không tự uống, bệnh sẽ vẫn còn. Tâm an, thế giới an. Tâm
động, vũ trụ bị xao động, theo những giả tưởng, ảo tưởng của
chính mình.
Lời Phật vẫn dạy:”Hãy là hải đảo của chính
mình” như nhắc nhở bước trở về với chính mình, đừng kiêu
sa, ngạo nghễ trong những vọng tưởng xa xăm. Cái chết của
một tâm thức bị dẫn dắt bởi những cuộc ngao du ngày tháng,
rong chơ trên các nẻo đời hiu quạnh, nên hãy cô đơn nhìn lại
mình.
Nhớ lại lời Tổ Liễu Quán: “ Hãy buông tay bên bờ sâu, để
tự đảm đang. Chết đi sống lại, sẽ tỏ tường, không dối”.
(Huyền nhai tán thủ, tự khẳng thừa đương, Tuyệt hậu tái tô,
khi quân bất đắc.)
Những hạt mưa Xuân rơi nhẹ trên cuộc đời, như
bàn tay vỗ về thương yêu của mẹ. Có bao giờ tấm lòng, tâm
tình nầy, chia sẻ nầy, yêu thương đối với đứa con- người lũ
khách giữa vòng xoáy của cuộc đời, người cùng tử còn lắng
nghe tiếng gọi sâu xa của tâm Phật, nhận thức, tỉnh thức trở
về sống thực với chính mình …
Quán trọ bên
dòng đời, chiều buông xuống
ngồi lặng im
giữa gió cát xôn xao
mảnh tâm phù
vân, vo tròn hạt bụi
nổi niềm riêng,
mây trắng ngả vô tình
ta vẫn ước gọi
ngàn trùng khuya sớn
dấu chân trần
nghe ngày tháng vô tư
mở cửa sáng để
gió lùa thanh thản
góc chiều về,
dạo vườn đón thu sang
chợt khao khát
nằm yên trên cõi vắng
để sa mù mất
dấu vết tầm truy
nghe lá rơi,
nhìn nắng rọi sân vườn
có tiếng hát
vọng vang trời bốn bể
nhưng em ơi,
vai nặng gánh vô thường
mắt vẫn sáng
đếm hồn thơ vũ khúc
trải lá vàng để
giấc ngủ bình yên
và em cười, hôn
nhẹ cõi chân tâm…
Khi có năng lượng để hôn nhẹ cõi Chân tâm, lòng ánh lên
những hạnh phúc, hạnh phúc của sự tiếp cận, đi sâu vào cõi
tâm bình dị, của những ước vọng đơn sơ được thành hình bởi
chân thật, do thực hành để cố gắng đạt được cảnh giới nhẹ
nhàng trong đời sống và toàn thiện chính mình. Và cũng chính
điều đó khởi phát tấm lòng muốn chia sẻ, chung vui … vì đó
là bước chân thường thấy của người con Phật.
Có người lại nói rằng: Đạo Phật với rừng giáo lý
bao la, cao siêu, có thể cung ứng cho con người những giải
pháp tương ưng để trừ khổ, đạt được an lạc. Cho nên, phải có
nhân duyên lớn hay nhiều phước lắm, mới có thể tiếp cận được
với Giáo Pháp mầu nhiệm nầy. Đạo Phật không bao giờ suy tàn,
và cuối cùng, thì ai cũng phải trở về?.
Những ai đã từng đi Hành hương đến xứ Phật, thăm
viếng những Thánh tích ghi khắc lại dấu chân của đức Phật
trên từng nơi chốn đi qua, không ai là không tỏ lòng kính
ngưỡng, xót ruột,
vì những đoạn đường quá dài không thể tưởng tượng được, đi
chân đất, bộ hành qua mọi nẻo đường, được thể hiện trên hành
trình đem giáo Pháp vào đời để giúp cho muôn loài tiếp cận,
chuyển hoá cuộc đời, tâm linh và cứu cánh là đạt được Chân
Hạnh Phúc.
Sau khi đắc quả Phật, theo Kinh sách ghi lại:
Đức Phật, Ngài cũng từng muốn nhập Niết bàn, vì e rằng với
Chân lý cao siêu mà Ngài đạt được, khó có thể để con người
tiếp cận hiểu và chấp nhận được vì bị vô minh che lấp bản
tâm thanh tịnh. Làm sao ai có thể tin rằng mình có Tánh Phật
hay Tuệ giác nơi chính mình, có thể đưa mình giải quyết sanh
tử, luân hồi? Chúng sanh thường yếu hèn, nên chẳng thà chấp
nhận nô lệ cho dục vọng, vị kỷ, buông thả, không bị ràng
buộc, để có thể thấy mình là hiện hữu, có mặt trên cõi đời
vô thường và để cuộc đời buông trôi theo dòng sanh tử….
Nhưng rồi, vì lòng thương vô bờ bến của vị Đại Tỉnh Thức, vì
nguyện lớn mà Ngài hằng cưu mang từ vô lượng kiếp tu tập và
trong sự xuất hiện trên thế gian nầy để “Khai Thị Ngộ Nhập
Phật Tri Kiến”, Ngài đã dấn thân vào đời ác trược để thực
hiện con đường siêu lý tưởng đó. Bốn mươi chín năm, thời
gian nào phải ngắn, bước chân sen từ bi đã dẫm trên bao
nhiêu con đường, dù là bao nhiêu khó khăn, trở ngại, nhưng
nơi nào có khổ đau, thiếu chánh kiến, vô minh v.v.. đều có
Ngài để ban vui, cứu khổ, hướng dẫn về nẻo chánh, tạo nghiệp
lành. Núi non, rừng già, cỏ cây, sông hồ, làng mạc…tấm lòng
Ngài vẫn chan hoà thương yêu, chỉ dạy. Từ người cùng đinh
nghèo khố, người ăn xin, người bất đồng chính kiến, tà giáo,
quan quyền, vua chúa, cho đến các loài vật .. mỗi mỗi, bất
cứ hạng người nào, đều bình đẳng và đều được Ngài chỉ rõ
đường mê, nẻo giác.
Những nơi được đi qua để chiêm bái, đảnh lễ, nơi các dấu vết
tâm linh mang đậm tình yêu và tuệ giác của Ngài, ẩn mình
trên từng hạt cát, đất đai, cỏ cây .. tôi đã vô cùng xúc
động, lòng chùng xuống, nước mắt ràn rụa tuôn rơi. Con sẽ
làm được gì?.
Thế kỷ 20 đã trôi qua, để lại bao dấu vết đau thương cho
nhân loại, nhưng lại do con người là tác nhân gây nên: môi
sinh ô nhiễm, đói kém, thất học, thiếu lương thực, tranh đua
vũ khí, chiến tranh cục bộ lẫn lan rộng ra nhiều địa dư…
được dẫn dắt bởi lòng tham sân si, thiếu chánh kiến, chánh
niệm và cũng đã bao lần, ngòi lửa chiến tranh cho thế chiến
thứ 3 tưởng chừng sẽ bùng nổ.
Qua thế kỷ 21, tưởng rằng nhân loại sẽ sợ hãi, sẽ tạo dựng
niềm tin, tiếp cận, chia sẻ và cùng nhau tạo dựng cho nền
hoà bình thế giới, tạo nên sự an ổn cho con người và vạn vật
cùng sinh tồn trên hành tinh xanh nầy. Nhưng, khổ đau vẫn
còn đó, mầm mống của bạo loạn, giết chóc, thù hằn, đói kém,
thiếu hiểu biết, chia rẻ vẫn tiềm ẩn trong mọi giao tế thiếu
niềm tin. Quả thật trái đất rất nhỏ bé, nhưng lại chứa biết
bao nhiêu lò lửa có nguy cơ tàn phá, hũy diệt của nhân loại,
do tâm bất an. Cũng là lúc, nhân loại cần đến tôn giáo-
một tôn giáo có tình yêu thương và tuệ giác, để hướng
dẫn cho nhân loại vượt qua những khó khăn trên cuộc khủng
hoảng toàn diện từ văn hoá, kinh tế, chính trị, tâm linh
hiện nay. Đạo Phật là một trong những tôn giáo đó, với trái
tim yêu thương, hiểu biết, biết lắng nghe và với tuệ giác để
chia sẻ, biết được tâm bất an của con người và đem phương
thuốc trị tâm, đem lại thanh bình cho nội tâm, chuyển hoá
con nguời, từng người một để là tác nhân đem tình thương
chân thật chia sẻ đến muôn loài.
Trong đạo Phật, vì ăn chay nên tôn trọng mạng sống của sinh
vật, huống hồ là con người và tạo cho môi trường sinh sống
của nhân loại được an lành, trong sạch. Vì tu tập và chuyển
hoá tham sân si thành từ bi, tha thứ và sáng suốt, hiểu biết
nên có thể chia sẻ niềm an lạc đến cho con nguời khi tiếp
cận. Vì tinh thần bao dung, không thành kiến, cố chấp, độc
tôn nên có thể đem lại niềm tin yêu, mở rộng trái tim, không
kỳ thị, cùng đến với nhau bởi sự tin cẩn chân thật. Vì biết
mỗi người đều có tánh Phật và cần hoàn thiện nhân cách, đạt
Chân Thiện Mỹ, và theo tinh thần “ duyên sinh”, chúng ta có
thể đến với nhau bằng tất cả tấm lòng tôn trọng, quí trọng,
không nô lệ cho Thần linh, vì chúng ta đều là con người nên
biết quí con người và là vị Phật sẽ thành.
Đạo Phật đã lên tiếng và có mặt trên khắp thế giới, cùng với
những tôn giáo khác, đem trái tim yêu thương, từ bi và tuệ
giác, đóng góp vào sự an lạc và hạnh phúc của muôn loài trên
quả địa cầu nầy.
Riêng trên quê Việt
Nam
của chúng ta, đạo Phật đã tồn tại và song hành cùng dân tộc
trong suốt chiều dài lịch sử sinh tồn. Trong lịch sử từng
ghi nhận, khi đạo Phật suy vi, thì dân tộc sẽ bị phân hoá,
bất an, thiếu hạnh phúc.. Những vị truyền thừa mạng mạch
Phật giáo, những Bậc Trưởng thuợng, những vị Tôn túc…dù
trong đời sống thường nhật, với tam thường bất túc, với sự
đạm bạc, không có phương tiện khoa học như thế hệ ngày nay,
nhưng nội tâm của các Ngài là cả một sức sống tâm linh kỳ
diệu, đem bi trí dũng, đem ba pháp ấn vào đời, gieo hạt
giống lành thiện, bình yên, tạo cho con người và xã hội được
an lành, hạnh phúc và từ đó, xây dựng sự sinh khởi của sức
sống oai hùng của dân tộc. Con người biết nhân biết quả,
biết sống thiện, biết đến thực hành 5 giới chuyển hoá tâm,
biết kính quí nhân cách, quí con người, biết sống nghề
nghiệp lành, biết yêu thiên nhiên và quan trọng hơn hết,
sống với nhau với tất cả tấm lòng, vì là cùng là người Việt
Nam, cùng là con người sinh sống trên cùng mảnh đất của cha
ông để lại.
Trong một bài viết năm nào “Một ước mơ nhân mùa Phật Đản”,
chúng con có một niềm mơ ước đơn giản, mong đạo Phật sẽ lan
truyền khắp mọi nơi, mọi miền của đất nước Việt Nam, từ làng
mạc xa xôi, trên cao nguyên hoang vắng, nơi chốn nghèo nàn,
nơi thiếu thốn tâm linh, và đem nguyện lực kỳ diệu, linh
động trên mọi mặt từ văn hoá, kinh tế, đời sống tâm linh, để
biểu hiện tinh thần vô úy, đem sức sống chân thật của đạo
Phật chuyển hoá khổ đau, bất hạnh cho con người. Đây cũng là
yếu tố tâm linh Phật giáo cấp thiết và cần thiết cho con
người Việt Nam ở hiện và mai sau…nên không ai có tâm đạo,
tri ân Thầy Tổ .. mà có thể quên đi được.
Thế hệ đi trước dù với nhiêu khó khăn chồng chất, có khi
nguy hiểm tánh mạng, nhưng vẫn đem tấm lòng vì Đạo vì Đời,
mà dấn thân vào cuộc đời để làm Đẹp cho cuộc Đời và đã làm
được. Chúng ta ngày nay, có biết bao nhiêu là con người mang
chiếc áo cô đơn, có quá nhiều điều kiện từ học thức, tri
thức, tốt nghiệp đại học trong nước cũng như nước ngoài, có
tư lương vững chắc về giáo lý, giáo pháp, có nội lực sâu sắc
do sự tu tập, cùng tiếp cận được khoa học, vi tính, âm nhạc,
thơ văn, truyền thông, truyền hình …và với lời nguyện :”Phụng
sự chúng sanh là cúng dường chư Phật”, chúng con nghĩ
rằng với sở nguyện và nguyện lực cưu mang … thì quý Thầy,
quý Sư Cô …sẽ biết “ tùy duyên bất biến và bất biến tùy
duyên” để đem tâm lực, lý tưởng, tình yêu và tuổi trẻ để đi
vào đời chuyển hoá khổ đau cho đời và con người, “nhập
thể” để chiêm nghiệm, hoàn thiện bản thân, trưởng dưỡng
Tánh Phật và “nhấp thế” để đem lại an vui và hạnh
phúc cho con người..và chúng con tin rằng, rồi “cũng sẽ làm
được”, nếu quyết lòng, mang chí nguyện và mở rộng tâm bồ đề…
Ta sẽ đưa em về
thăm lại quê hương
một ngày nào đó
đi trên những
con đường
có hàng cây dài
theo lối nhỏ
có lá vô tư
chào đón
có ánh nắng thả
ngọc trên đường
trên tóc ngây
thơ
bằng tia nắng
nhạt
có cơn gió ngọt
ngào hương thơm
hong đầy tình
tự con người
và nầy em,
hình như mình
quên mất
sao mùi hương
sen như có mặt đâu đây
không phải vì
có nhiều cảnh chùa nguy nga, to lớn
không phải có
nhiều người đi rải rác
quanh đời
nhặt hồn thơ
suối ngọt
nhưng, trên đôi
mắt, gương mặt của mỗi người
chúng ta gặp
hôm nay
có mùi vị hương
sen
ồ kỳ lạ quá
hương sen bay
cùng khắp
không mang theo
danh hiệu, cầu kỳ
có phải chăng
vì em, vì anh, vì chúng ta
mọi người đều
nhìn lại mình
bằng hơi thở
bằng tiếng niệm
tâm
nên có vị Phật
xuất hiện
không phải của
quá khứ
nào phải của
tương lai
có trong từng
giây phút, khi lòng buông bỏ
có Phật trong
tâm, nào phải là điều kỳ diệu
vì ngày nào em
sống với
cùng ăn, cùng
uống, cùng ca hát
cùng Phật nói
lời yêu thương
em ơi, hận thù
sẽ chấm dứt, vì không oán hận
tình thương sẽ
tràn khắp, vì không lối ngăn
môi sinh sẽ
được bảo vệ, vì của con người
bao vấn nạn khổ
đau sẽ từ từ không còn
vì lời nhân quả
vẫn đâu đây
Phật trong lòng
dạy thế
phải không em?....
Đức Phật trong lòng mỗi con người là thế, phải không? Tôi đã
từng tư lự, suy gẫm lại những lời viết của Giáo sư Hồ Hữu
Tường năm nào trong quyển “ Văn minh tu sĩ” và phải chăng
với những xáo trộn của đời sống hiện nay về mọi mặt, gây nên
sự bất an, lo sợ, âu lo trước sự vô định, vô thường của đời
sống, thì tinh thần “ vô úy” ban vui cứu khổ của đạo Phật
lại cần hơn bao giờ hết.
Cầu xin cho những suy tư, ước mơ nầy được chắp
cánh bay, để mọi người đều nhận ra được tánh Phật có trong
tâm mình và đến với nhau với tất cả tấm lòng yêu thương và
chia sẻ chân thật. Tấm lòng chân thành sẽ là yếu tố tâm linh
gắn liền con người với nhau trên bước đường nhân bản và Chân
Thiện Mỹ. Với tất cả ước mơ xin được chắp cánh và với tất cả
lòng thành, xin được kính dâng tất cả mọi người- dù bạn
có đồng ý hay không, cũng xin nhận nơi đây một cánh sen
lòng thật đẹp kính dâng tặng.
Viết xong ngày 19.01.2011
những ngày cuối năm Kỷ Sửu.
|