Xuân Ðâu Còn Rộn  Rã

Người phiêu lãng quên tìm về nguồn cội

Hóa thân làm câu sấm của Tình Yêu

Rồi một hôm người khóc giữa hồn chiều

Câu thanh thoát quên bao nhiêu ngày tháng

Hơi đêm vắng như thở dài ngao ngán

Kiếp phù sinh sao vắng lặng chốn người

Và mùa xuân không rộn rã tiếng cười

Ai đã chết trong lời thơ chân thật

Dục vọng ấy trong mắt người đã tắt

Vì hôm nay người mỏi gót đam mê