Free

Nights bring times to walk along the missing
Where the crows blacken the sky like a storm
And not a star is seen for the wishing
Their sorrow is breathed in, as they take form

I walked where the shadows never fade back
To the city buildings they lerk under
And the sane no longer group into packs
When even they too may break like thunder

But the sun I’ve nearly forgotten peeks
When the crows are not clearly listening
When the lost have cried enough and are weak
Like fire, the sun quickly starts glistening

Never again I pray, to see a bird
That would leave a poet without his words

Phibe Huynh
Philadelphia, PA

                                
Thoát

Trời đêm kéo bước tìm khoảng vắng
Theo lối âm u giông bão về
Không một vì sao, lời nguyện trắng
Giấu lại nguyên hình giữa canh khuya

Ta bước thẳng bóng đêm chưa ngủ
Đến cao ốc đô thị ngời soi
Nét thuần phong không còn như cũ
Chúng vỡ như tiếng sét bên trời

Từ ánh hồng ban mai ngại sáng
Giữa thinh không vẫn nhịp ồn ào
Kẻ lang thang nước mắt vừa cạn
Vùng lên như tia nắng ngang đầu

Không them gọi cánh chim về đậu
Để thi nhân nghẹn với muôn câu

BBC phỏng dịch

phibe huynh (Theo Tuổi Trẻ Thi Viết)