|
|
|

Thiện
Ðạo Ðại Sư - Liên Tông Nhị Tổ
Thiện Ðạo đại sư, người
đời nhà Ðường, chưa am tường được xuất xứ. Trong niên hiệu
Trinh Quán, nhân thấy bài văn Tịnh Ðộ Cửu Phẩm Ðạo Tràng
của Ðạo Xước thiền sư ở Tây Hà, ngài rất mừng bảo: "Ðây
mới thật là cửa mầu đi vào cảnh Phật. Tu các hạnh nghiệp
khác xa vời quanh quất khó thành, duy pháp môn này mau
thoát sanh tử!".
Từ đó ngài siêng cần
tinh khổ sớm hôm lễ tụng. Ít lâu sau lại đến kinh sư
khuyến khích tứ chúng niệm Phật. Mỗi khi ngài vào thất quỳ
niệm Phật, nếu chưa đến lúc kiệt sức, quyết không chịu
thôi nghỉ. Lúc ra thất, lại vì đại chúng mà diễn nói pháp
môn Tịnh Ðộ. Hơn ba mươi năm, Ðại Sư vừa hóa đạo vừa
chuyên tu, chưa từng ngủ nghỉ. Hằng ngày, thường nghiêm
trì giới hạnh không thể sai phạm một mảy may. Khi được
cúng dường thức ăn ngon quí, ngài đem dâng cho đại chúng,
còn phần mình chỉ dùng thứ thô dở mà thôi. Tài vật của dân
tín cúng cho, ngài dùng tả hơn mười muôn quyển kinh A Di
Ðà, họa cảnh Tịnh Ðộ được ba trăm bức. Ngoài ra, thì dùng
vào việc sửa sang chùa tháp, thắp đèn nối sáng, không chứa
để dư.
Kẻ đạo, người tục quy
hướng theo đức hóa của ngài, niệm Phật rất nhiều kể đến số
hàng vạn. Nhóm này thì tụng kinh A Di Ðà từ mười vạn đến
năm mươi vạn biến. Nhóm khác mỗi ngày đêm niệm Phật từ một
muôn đến mười muôn câu. Trong đó những người hiện tiền
chứng Tam Muội, lúc lâm chung được thoại ứng vãng sanh,
đông không thể kể xiết.
Có người hỏi: "Niệm Phật
quyết chắc được vãng sanh chăng?" Ngài đáp: "Như ông tin
tưởng và thực hành, chắc chắn sẽ được toại nguyện!" Nói
xong, ngài tự niệm: Nam Mô A Di Ðà Phật, liền có một tia
sáng từ trong miệng phóng ra. Kế lại liên tiếp từ mười đến
một trăm câu, mỗi câu đều có ánh sáng quang minh dài phóng
ra nối nhau khiến sáng rực cả chùa. Sự thần dị này truyền
đến đế kinh, vua Cao Tông nghe được phụng tứ một tấm biển
sắc tặng hiệu chùa là Quang Minh Tự.
Ðại Sư có bài kệ khuyên
tu như sau:
Da mồi tóc bạc lần lần,
Lụm cụm bước run mấy chốc.
Dù sang vàng ngọc đầy nhà,
Vẫn khổ suy già bịnh tật.
Ví hưởng khoái lạc ngàn muôn,
Ðâu khỏi vô thường chết mất?
Duy có đường tắt thoát ly
Chỉ niệm A Di Ðà Phật!
Có người gạn:
- Sao Hòa thượng không
dạy người quán tưởng Phật, mà chỉ bảo chuyên trì danh?
Ngài đáp:
- Chúng sanh đời này
phần nhiều chướng nặng thâm thô, thức thần tán động, mà
cảnhTịnh Ðộ thì rất tế diệu, nên quán tưởng khó thành. Vì
thế đức Phật xót thương, khuyên thẳng nên xưng danh hiệu.
Chính vì xưng danh là hạnh dễ làm, nếu cứ giữ mỗi niệm nối
nhau tu như thế suốt đời thì mười kẻ niệm mười kẻ được
vãng sanh, trăm người tu trăm người về Tịnh Ðộ. Tại sao
thế? Vì không duyên tạp bên ngoài nên dễ được chánh niệm.
Vì cùng với bản nguyện của Phật hợp nhau. Vì không trái
với kinh giáo. Vì thuận theo lời Phật và chư Thánh chỉ dạy.
Nếu bỏ chuyên niệm mà tu
xen tạp những hạnh khác thì trong trăm ngàn người chỉ hy
vọng được ba, bốn kẻ vãng sanh. Bởi tại sao? Vì duyên tạp
loạn động khiến cho mất chánh niệm. Vì không hợp với bản
nguyện của Phật A Di Ðà. Vì trái với kinh giáo và lời Phật,
Thánh. Vì sự hệ niệm không nối tiếp nhau. Vì tâm không
thường nhớ ơn Phật. Vì tuy hành đạo mà thường nhớ ơn Phật.
Vì tuy hành đạo mà thường tương ưng với danh lợi. Vì thích
theo duyên tạp, làm chướng chánh hạnh vãng sanh của mình
và người.
Gần đây, hàng đạo tục
kiến giải không đồng, kẻ thích chuyên tu, người ưa tạp
hạnh. Xin khuyên nhắc: Nếu chuyên niệm Phật, tất mười
người đều được vãng sanh. Như tạp tu mà không chí tâm thì
trong ngàn người khó mong được một. Nguyện tất cả đều nên
chín chắn tự suy xét kỹ!
Lại người niệm Phật đi,
đứng, nằm, ngồi, phải cố gắng nhiếp tâm ngày đêm chớ rời
thánh hiệu, thề quyết giữ đến hơi thở cuối cùng. Như thế
tới lúc mãn phần, niệm trước vừa thọ chung, niệm sau liền
sanh Cực Lạc. Từ đây vĩnh viễn hưởng sự vui pháp lạc vô vi
cho đến khi thành Phật, há chẳng đáng mừng ư?
Ðại Sư cũng từng dạy
phương pháp giữ vững chánh niệm trong lúc lâm chung như
sau:
- Người niệm Phật khi
sắp mãn phần, muốn được sanh về Tịnh Ðộ thì điểm cần yếu
là đừng nên sợ chết. Phải thường nghĩ thân này nhơ nhớp,
biết bao điều khổ lụy trói vây! Nếu bỏ được thân huyễn hôi
nhơ, sanh về Cực Lạc thọ thân kim cương thanh tịnh sẽ
thoát khỏi luân hồi khổ thú, hưởng vô lượng sự an vui. Ví
như bỏ chiếc áo cũ rách đổi lấy đồ trân phục, còn điều chi
đáng thích ý bằng! Nghĩ như thế, buông hẳn thân tâm, không
còn lo buồn tham luyến. Lúc vừa có bịnh, liền tưởng đến sự
vô thường, một lòng niệm Phật chờ chết. Nên dặn thân thuộc
chớ lộ vẻ bi thương, cùng bàn việc hay dở trong nhà. Nếu
có ai đến thăm, chỉ khuyên nên vì mình niệm Phật, đừng hỏi
thăm chi khác. Cũng không nên dùng lời dịu dàng an ủi,
chúc cho sớm được lành vui, vì đó chỉ là chuyện bông lông,
vô ích. Phải bảo trước cho quyến thuộc hết, lúc mình bịnh
ngặt sắp chết, đừng rơi lệ thương khóc, hoặc phát ra tiếng
than thở âu sầu, làm kẻ lâm chung rối loạn tâm thần, lạc
mất chánh niệm. Nói tóm lại, tất cả chỉ giữ mất chánh niệm.
Nói tóm lại, tất cả chỉ giữ một việc xưng danh trợ niệm
cho đến sau khi tắt hơi. Nếu lại được bậc tri thức hiểu
rành về Tịnh Ðộ thường đến nhắc khuyên thật là diệu hạnh!
Như lúc lâm chung biết áp dụng phương pháp này tất sẽ được
vãng sanh không còn nghi ngờ chi nữa.
Việc vượt qua cửa tử là
điều rất quan hệ lớn lao, phải tự mình gắng sức mới được.
Nếu một niệm sai lầm, tất nhiều kiếp sẽ chịu khổ lụy đâu
có ai thay thế cho mình? Phải chú ý nghĩ suy và ghi nhớ kỹ!
Một hôm, Ðại Sư bỗng bảo
người rằng: "Thân này đáng chán, ta sắp về Tây!" Nói xong
leo lên cây liễu trước chùa, chắp tay hướng về Tây chúc
nguyện rằng: "Xin Phật và Bồ Tát tiếp dẫn con, khiến cho
không mất chánh niệm, được sanh về Cực Lạc!"
Nguyện xong, gieo mình
xuống nhẹ nhàng như chiếc lá rơi, ngồi kiết già ngay thẳng
trên mặt đất.
Ðại chúng vội chạy đến
xem thì ngài đã tắt hơi viên tịch.
Lời bình:
Các bậc tu Thiền đắc đạo
muốn biểu hiện sự sống chết tự tại, có vị đứng mà hóa, có
vị trở ngược đầu xuống đất đưa hai chân lên trời mà viên
tịch. Nếu chưa phá tan ngũ uẩn, khi từ trên cao rơi xuống,
dù bậc phục hoặc phát ngộ cũng khó giữ vững được chánh
niệm. Hành động của Thiện Ðạo đại sư, từ trên cây cao gieo
mình xuống đất ngồi kiết già mà hóa, là biểu hiện sự sống
chết tự tại, tùy niệm vãng sanh một cách tuyệt mức. Ðại Sư
muốn ngầm khai thị: "Niệm Phật được nhứt tâm chứng ngộ thì
Tịnh tức là Thiền vậy".
Trích Mấy Ðiệu Sen Thanh
Quyển 1 - Hòa Thượng Thích Thiền Tâm |