Lời khai thị của chư Tổ (3)

1. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe lời khai thị của Đại Sư Triệt Ngộ.
Đại Sư dạy: Đã phát đại tâm, phải tu đạt hạnh, mà trong tất cả hạnh môn, tìm phương pháp dễ dụng công, mau thành tựu, rất yên ổn, rất viên đốn thì không gì hơn dùng tín nguyện sâu, trì danh hiệu Phật. Nói chấp trì danh hiệu, tức là giữ chắc hiệu Phật nơi lòng không tạm quên. Nếu có một niệm gián đoạn hoặc một niệm xen tạp, thì không gọi là chấp trì. Giữ được một niệm nối nhau không xen không tạp, đó là chân tinh tấn, tinh tấn mãi không thôi, sẽ lần vào cảnh giới nhất tâm bất loạn và viên thành tịnh nghiệp. Nhất tâm bất loạn là chỗ qui thú của tịnh nghiệp, là đại môn của Tịnh Độ.
Tất cả cảnh giới hiện nay, tất cả quả báo về sau, đều do nghiệp cảm, đều do tâm hiện. Vì do nghiệp cảm nên quả báo sẽ đến đều đều, nhất định, bởi nghiệp buộc tâm. Vì do tâm hiện nên quả báo sẽ đến nhưng không nhất định bởi tâm chuyển được nghiệp. Như có người đương lúc nghiệp buộc đươc tâm, quả báo sẽ đến theo chiều nhất định, mà bỗng phát tâm rộng lớn, tu hạnh chân thật, thì tâm chuyển được nghiệp, cảnh sẽ đến tuy định mà trở thành bất định. Nếu người ấy nửa chừng bỗng thoái lui đại tâm, hạnh chân thật tu hành kém sút thì nghiệp trở lại buộc tâm, đáng lẽ cảnh sẽ đến bất định nhưng bỗng trở thành quả báo nhất định. Những hành nghiệp tạo ra từ trước, đành đã lỡ rồi, chỉ trông mong có phát đại tâm để biến chuyển, mà chuyển được hay không là do chính ta có muốn hay không muốn, chứ không ai khác cả. Nếu hôm nay ta phát tâm niệm Phật, cầu sanh Cực Lạc để mau chứng quả, độ chúng sanh, giữ tôn hiệu Phật nối nhau không dứt, lâu ngày tâm sẽ hiệp lý đạo thì chuyển được quả báo Sa Bà thành Cực Lạc, đổi nhục thai qua cửa ngõ bất tịnh của mẹ cha thành thai sen trong sạch thơm tho, không bao lâu, chính mình sẽ là bậc thượng thiện, tướng tốt trang nghiêm, an vui tự tại nơi cõi Liên Hoa thất bảo. Như ta tu hành nửa chừng bỗng lần lần biếng trễ thoái lui, tất sẽ bị nghiệp lực mạnh mẽ từ vô lượng kiếp trước sai sử lôi kéo mà gánh chịu bao nỗi thống khổ về thân tâm hay đọa lạc chốn ngạ quỉ súc sanh vậy. Những ai có chí thoát ly, cầu về Tịnh Độ há khong nên sợ hãi tỉnh ngộ, phát tâm phấn chấn tu hành hay sao?

Có tám điều cốt yếu mà người tu tịnh nghiệp phải ghi nhớ:
· Vì sự sanh tử, phát lòng Bồ Đề, đây là đường lối chung của người học đạo
· Dùng tín nguyện sâu, trì danh hiệu Phật, đây là chánh tông của môn Tịnh Độ
· Lấy sự nhiếp tâm chuyên chú mà niệm, làm phương tiện dụng công
· Lấy sự chiết phục phiền não hiện hạnh làm việc cần yếu tu tâm
· Lấy sự giữ chắc bốn trọng giới làm căn bản vào đạo
· Dùng các thứ khổ hạnh làm trợ duyên tu hành
· Lấy nhất tâm bất loạn làm chỗ qui thú của môn Tịnh Độ
· Lấy các điềm lành làm chứng nghiệm cho sự vãng sanh.

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật qủa, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật

2. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe lời khai thị của Đại Sư Liên Trì.
Đại Sư dạy: Niệm Phật có mặc trì (niệm thầm), cao thanh trì (niệm lớn tiếng), kim cang trì (se sẽ động môi); nhưng niệm thầm (mặc trì) thì dễ hôn trầm, niệm lớn tiếng (cao thanh trì) thì mau phí sức, duy dùng pháp kim cang trì, se sẽ động môi lưỡi mà niệm, là có thể bền lâu; nhưng cũng không nên chấp chặt khư khư một cách, hoặc khi niệm theo lối kim cang trì, nếu thấy mệt thì đổi sang mặc trì, nếu hôn trầm thì đổi sang cao thanh trì để xua tan sự buồn ngủ mệt mỏi. Hành nhân tu niệm Phật cần phải biết tùy duyên mà ứng đối khéo diệu dụng.
Tâm ta hôn loạn đã lâu, không thể một lúc mà an định được cho nên người niệm Phật nếu tâm chưa thanh tịnh cũng đừng quá vội lo, chỉ cần khi niệm mỗi chữ mỗi câu đều do tâm phát ra, dụng công bền lâu, tự có hiệu quả.
Tạp niệm là bịnh, niệm Phật là thuốc, niệm Phật chính là để trị tạp niệm mà không thấy hiệu quả là do dụng công chưa được khẩn thiết, chân thật. Cho nên khi tạp niệm nổi lên, phải chuyên lòng gia ôcng niệm Phật hơn nữa, mỗi chữ mỗi câu tinh thuần không xao lãng thì tạp niệm sẽ dứt.
Xin khuyên những người tương đối thanh nhàn, đã lớn tuổi, việc gia đình con cái đã yên ổn lo xong, nên thu xếp thời gian còn lại cho mình vì chẳng còn bao lâu nữa, mà đem hết tâm lực niệm Phật, mỗi ngày từ số ngàn đến muôn câu hiệu Phật, cầu xin quay về Tịnh Độ. Cũng xin khuyên những người còn vướng bận duyên đời nhiều ràng buộc, nhọc nhắn vì việc công, bôn ba đua chen vì gia sự, tuy ít khi rỗi rãnh nhưng mỗi buổi sớm mai cố gắng nhín ra một chút thì giờ niệm Phật chừng mười hơi, ngoài ra lúc nào rãnh, cần hết lòng hết dạ niệm xen vào trăm câu, xin sớm giải kết mối lo, gỡ thoát gông cùm ràng buộc, sống được thảnh thơi khang thái. Lành thay, lành thay!

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật qủa, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật

3. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe lời khai thị của Đại Sư Tĩnh Am.
Đại Sư dạy: Niệm Phật mà không phát lòng Bồ Đề thì không tương ưng với bổn nguyện của đức Di Đà, ắt sẽ khó vãng sanh. Lòng bồ đề là tâm lợi mình, lợi người, trên cầu thành quả Phật, dưới nguyện độ chúng sanh. Tuy phát lòng bồ đề mà không chuyên tinh niệm Phật cũng không được vãng sanh. Nên phải lấy sự phát lòng bồ đề làm cái nhân chánh, niệm Phật làm trợ duyên rồi sau mới cầu sanh Tịnh độ. Người tu Tịnh độ cần phải nắm vững điều này. Vì niệm Phật cũng có ma sự do bởi 3 nguyên nhân: 1) không rõ giáo lý, 2) không gặp thầy hiền bạn tốt, 3) không chịu tự soi xét lấy mình. Trong 3 điều này, sự tự xét chỗ sai lầm của mình rất là cần yếu. Đại để muốn sanh về cảnh Tây Phương Cực lạc, không phải dùng chút phước lành, chút công hạnh lơ là mà được; muốn thoát sự khổ sống chết luân hồi trong vạn kiếp, không phải dùng tâm dần dà, chờ hẹn, biếng lười mà được. Cơn vô thường mau chóng, mới sớm kế lại chiều, đâu nên không siêng năng lo dự bị trước ư? Còn e sức chí nguyện không thắng nổi sức tình ái, tâm niệm Phật không hơn nổi tâm dục trần, những kẻ cứ mãi lơi là biếng trễ, nửa tin nửa ngờ, thì Phật Tổ cũng đành, chẳng biết làm sao hơn!
Có bài kệ rằng:
Nam mô A Di Đà
Người nào không biết niệm,
Tuy niệm, chẳng tương ưng,
Mẹ con khó hội kiến.
Khi đi, đứng, ngồi, nằm,
Đem tâm này thúc liễm,
Mỗi niệm nối tiếp nhau,
Niệm lâu thành một phiến.
Như thế, niệm Di Đà,
Di Đà tự nhiên hiện.
Quyết định sanh Tây Phương,
Trọn đời không thoái chuyển.

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật qủa, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật