Lời Khai Thị của Chư Tổ (4)

1. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe lời khai thị của Đại Sư Aán Quang.
Đại Sư dạy những hành nhân tu pháp môn Tịnh Độ tại một đạo tràng: Các người cần nghe cho kỹ, hiểu cho sâu những lời Ta phân tích sau đây để nắm vững pháp môn Tịnh Độ.
Người niệm Phật, nếu dụng công siêng năng tinh tấn thì niệm sẽ thuần thục qui nhất, được cảm thông với Phật, tự có thể thấy cảnh lành, dù không thấy cũng không e ngại, lo sợ. Nếu bỏ sự chuyên dụng công mà vội gấp, muốn được nhất tâm, muốn được tương ưng với Phật, mong được thấy cảnh lành thì vọng tưởng rối ren, tâm niệm cầu mong cố kết nơi lòng, đây là chứng bịnh lớn lao nguy hiểm của người tu hành. Như thế lâu ngày, những oan gia đời trước nương theo vọng tưởng của hành nhân, hóa làm thân Phật, hoa sen, hoặc có cảnh tốt lạ để mong báo oán. Lúc ấy tự mình đã không có chánh kiến, toàn thể là khí phần của ma, một khi thấy cảnh ấy tất sanh lòng hoan hỷ, ma nương theo đấy mà vào tâm phủ làm cho hành nhân điên cuồng, dù có Phật sống cũng không cứu được.

Giữ một câu A Di Đà Phật nhặt niệm nối nhau, thường nhớ thường niệm. Khi những tâm tham lam, bỏn xẻn, hờn giận, dâm dục, háo thắng, kiêu mạn thoạt nổi lên, các ngươi phải nghĩ: Ta là người niệm Phật cầu giải thoát, không nên có những tâm niệm như vậy. Nghĩ rồi liền trừ diệt đi. Như thế, lâu lâu những niệm lao thần tổn thân đều không có nơi mà sanh khởi, sẽ được công đức không nghĩ bàn của Phật gia trì nơi thân tâm của mình, dám bảo đảm trong mười ngày thấy đại hiệu nghiệm. Nếu tu hành lôi thôi gián đoạn mà liền muốn được công hiệu, đó là khi dễ mình khi dễ người, tuy cũng có chút công đức nhưng muốn do đó mà lành bịnh mê hoặc thì quyết không thể được. Làm việc gì cũng phải lấy lòng thành làm gốc, tu hành nếu không dùng tâm chí thành, làm sao được sự lợi ích lành bịnh dứt khổ? Có một bí quyết khẩn thiết bảo nhau: Hết lòng thành kính, nhiệm mầu, nhiệm mầu; và mỗi khi làm bất cứ một việc lành gì, dù nhỏ nhặt, cũng nên chắp tay đối trước Phật, hoặc hướng về Tây, đọc bài kệ hồi hướng ngắn này:
Nguyện đem công đức này, cầu bốn ân ba cõi,
Con cùng với chúng sanh, đồng sanh về Cực Lạc

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật quả, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật

2. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe lời khai thị của Đại Sư Thiên Như Duy Tắc.
Đại Sư dạy: Người đời nay tuy dễ tinh tiến song cũng dễ thoái lui, khi nghe lời khuyên nhắc thì dõng mãnh siêng năng, lúc gặp việc gì chướng ngại lại giãi đãi thoái lui ngả theo hướng khác. Phần đông bọn họ đều nói: ' kết quả của sự niệm Phật có lẽ đợi sau khi chết rồi mới thấy, còn hiện tại chỉ thấy nhọc nhằn mệt mỏi mà chẳng thấy lợi ích thiết thật gì cả.' Thật đáng thương thay cho những kẻ nông nổi mông muội này.
Trong Kinh Tịnh Độ có viết: Người naò hiện đời chí tâm thọ trì danh hiệu Phật, hiện đời sẽ được mười điều thắng lợi như sau:
· Ngày đêm thường được tất cả chư Thiên, đại lực thần tướng và hằng sa quyến thuộc ẩn hình ủng hộ
· Thường được 25 vị Đại Bồ Tát như đức Quán Thế Aâm và tất cả Bồ Tát theo thủ hộ bên mình
· Hằng được chư Phật ngày đêm hộ niệm, đức A Di Đà thường phóng ánh sáng nhiếp thọ người ấy
· Tất cả ác quỉ như Dạ xoa, la sát đều không thể làm hại. Tất cả rồng độc, rắn độc và thuốc độc đều không thể xâm phạm
· Không bị những tai nạn như : nước trôi, lửa cháy, giặc oán, đao tên, gông xiềng, tù ngục, hoạch tử
· Những nghiệp ác về trước lần lượt đều tiêu diệt. Những oan mạng bị đương nhân giết, nhờ công đức niệm Phật, đều được giải thoát, không còn theo báo thù phục hận nữa
· Đêm nằm nghỉ yên ổn, hoặc mơ thấy điềm lành hay thấy sắc thân thắng diệu của đức Phật Di Đà
· Tâm thường an vui, nhan sắc nhuận khí lực đầy đủ, việc làm có kết quả tốt đẹp
· Thường được mọi người kính trọng giúp đỡ, hoặc hoan hỷ lễ bái cũng như kính Phật
· Khi lâm chung tâm không sợ hãi, chánh niệm hiện ra, được thấy Phật A Di Đà cùng các thánh chúng tay bưng đài vàng tiếp dẫn vãng sanh về Cực lạc, cùng tận kiếp vị lai hưởng thọ sự vui nhiệm mầu.

Mười điều lợi ích trên chính do kim khẩu của Phật nói ra, Kinh văn chép lại. Niệm Phật đã có lợi ích trong hiện tại và tương lai như vậy, thì đó chính là pháp khẩn yếu trong các môn thế gian và xuất thế gian; cho nên người tu hành chỉ cần cố gắng tinh tấn, đừng mang tâm niệm hoài nghi ngờ vực.

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật quả, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật

3. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe tiếp lời khai thị của Đại Sư Thiên Như Duy Tắc.
Có người thắc mắc thưa hỏi Đại Sư: Về môn niệm Phật, nhờ ơn chỉ dạy nhiều phen nên các mối nghi đã tiêu tan, và lòng chánh tín cũng đã khai phát. Nhưng trước đã nói: 'Gác qua một bên mọi việc đời, rũ sạch thân tâm,' mà người đời hoàn cảnh đều khác nhau; kẻ thì được rãnh rỗi thuận duyên thí có thể tu hành thuận tiện, nhưng có người bị trăm việc buộc ràng bức ngặt thì phải làm sao để tu tập?'

Đại Sư dạy: Nếu người biết thống cảm cảnh vô thường và thiết tha vì sự giải thoát, thì dù gặp thuận duyên hay nghich duyên, khổ hay vui, động hay tịnh, gấp hay trì hoãn, hoặc khi tiếp tân đãi khách, lo việc công tư, đối xử muôn duyên, ứng thù tám mặt, cũng không ngại gì đến sự niệm Phật. Cổ nhân đã bảo: 'Non cao khó đón đường mây bạc. Trúc rậm khôn ngăn ngọn suối trong.' Lại nói: 'Mai lại A Di Đà. Chiều cũng A Di Đà. Dù gấp như tên bắn, không rời A Di Đà.' Cho nên muôn cảnh vẫn nhàn, tự mình náo động, nếu người thiết thật cầu về Cực lạc và biết cách dụng tâm thì không có duyên nào làm trở ngại được sự tu niệm cả.
Tuy nhiên những kẻ năng lực yếu kém, việc đời bận nhiều, phải nên trong lúc gấp gáp cố tìm một chút thời giờ rãnh, trong cảnh động gắng giữ niệm lắng yên, rồi tùy sức niệm Phật hoặc nhiều hoặc ít. Mỗi ngày nên định khóa tu hoặc ba muôn hay một muôn câu, ba ngàn hay một ngàn câu, và giữ mức thường hằng, đừng cho gián đoạn. Nếu vị nào duyên sự quá nhiều, ít có giây phút rỗi rãnh, thì mỗi buổi sớm mai tu theo pháp Thập Niệm Hồi Hướng, cứ giữ như thế suốt đời, cũng được nhờ ơn tiếp dẫn. Người có thì giờ hay phương tiện, ngoài thời niệm Phật, hoặc trì chú tụng kinh, hoặc sám hối bố thí, tùy phần tùy lực mà tu các phước lành, dù có mảy may công đức, cũng đem hồi hướng Tây Phương. Dụng công như thế, chẵng những quyết định được vãng sanh mà cũng sẽ tăng cao thêm phẩm vị.

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật quả, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật

4. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe tiếp lời khai thị của Đại Sư Thiên Như Duy Tắc về pháp Thập Niệm Hồi Hướng
Đại Sư dạy: Niệm Phật là duyên tưởng theo 32 tướng hảo của Phật, buộc tâm vào định, làm sao cho khi mở mắt nhắm mắt thường được thấy Phật. Hoặc phương pháp nữa là chuyên xưng danh hiệu Phật, chấp trì không tán loạn, cứ bền giữ như thế, trong đời này cũng được thấy Phật. Hiện nay tôi thấy phần đông những người tu Tịnh Độ đều lấy pháp trì danh làm chính. Pháp xưng danh cần phải lắng lòng không cho tán loạn, mỗi niệm nối tiếp nhau, buộc tâm nơi hiệu Phật. Khi miệng niệm Nam Mô A Di Đà Phật, tâm phải soi theo mỗi câu mỗi chữ cho rành rẽ rõ ràng. Khi xưng danh hiệu Phật, không luận ít hay nhiều, đều phải một lòng một ý tâm tâm nối nhau. Niệm như thế, mới có thể mỗi câu diệt được tội năng nơi đường sanh tử trong 80 ức kiếp. Nếu chẳng vậy thì tội chướng khó tiêu trừ.
Còn về pháp Thập Niệm, thì mỗi buổi sớm mai, hành giả phải quì trước bàn Phật, hoặc chắp tay đứng ngay thẳng hướng về phương Tây, niệm Phật liên tiếp luôn một hơi, cứ mỗi hơi kể là một niệm, mười hơi là mười niệm. Khi niệm không hạn số câu nhiều hay ít, chỉ tùy theo hơi thở dài ngắn, chuyên chú niệm luôn cho hết hơi mới thôi. Nên giữ tiếng niệm Phật cho rành rẽ, không thấp không cao, không gấp không hoãn, niệm mười hơi liên tiếp, chớ để tâm ý tán loạn. Đây là pháp mượn hơi nhiếp tâm, quí ở nơi chuyên nhất, và phải giữ như thế trọn đời, không được một ngày tạm bỏ.

Về phần hồi hướng là sau khi niệm xong, dùng tâm chí thành phát nguyện rằng: 'Con là (pháp danh), phát lòng Bồ Đề, một lòng qui mạng Đức A Di Đà, nguyện về Cực Lạc. Xưa Phật lập thệ: 'Nếu chúng sanh nào muốn về nước Ta, hết lòng xưng danh cho đến mười niệm, như không được sanh, Ta không thành Phật.' Con nguyện nương nhờ từ lực của Phật, tội diệt phước sanh. Con nguyện lâm chung, biết ngày giờ trước, dứt trừ chướng ngại, Phật cùng Thánh chúng, tiếp dẫn vãng lai, mau ngộ Phật thừa, độ khắp muôn loại.' Môn Thập Niệm Hồi Hướng trên đây là phương pháp rất thiết yếu của các bậc tiên hiền, cổ đức đã chỉ dạy. Môn này rất được thịnh truyền và có lợi ích cho đời, người niệm Phật nên tuân hành.

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật quả, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật

5. Kính thỉnh đại chúng lắng nghe lời khai thị của Đại Sư Ưu Đàm
Đại Sư dạy: Người tu tịnh nghiệp, nếu trần cấu chưa sạch, khi niệm ác nổi lên, phải cao tiếng niệm Phật nhiếp vào chánh niệm, chớ nên để tâm ác nối nhau. Nên biết rằng sự tu hành hôm nay, chính là đối địch với nghiệp sanh tử, không phải chuyện tầm thường; hằng ngày phải nghĩ đến vô thường mau chóng, ngày tháng chẳng chờ người, nhận chân thiệt thật mà niệm Phật. Nếu nửa lui nửa tới, lúc tin lúc ngờ, kết cuộc tịnh nghiệp không thành tựu, làm sao ra khỏi luân hồi?
Giữ một câu hiệu Phật như dựa vào hòn núi Tu Di, lay chuyển không động, thường nhớ thường niệm, mai cũng niệm, chiều cũng niệm, đi cũng niệm, ngồi cũng niệm, tâm niệm không bỏ qua, hiệu Phật chẳng rời lòng, mỗi thời mỗi khắc chẳng xa lìa, nhặt nhặt niệm niệm, như gà ấp trứng thường cho hơi ấm tiếp tục, tức gọi là 'tịnh niệm nối nhau.'
Muốn sanh về Tịnh Độ nên nghĩ tất cả việc đời đều vô thường, có thành tất có hoại, có sống ắt có chết, nếu ta không được nghe Phật Pháp thì phải chịu thay thân này, đổi thân khác, trôi lăn trong ba cõi sáu đường, không biết lúc nào ra khỏi. Nay ta đã có duyên được nghe chánh pháp, được tu tịnh nghiệp, nếu chuyên tâm niệm Phật thì khi bỏ thân này sẽ vào thai sen nơi cõi Phật, hưởng các điều vui, thoát hẳn sự khổ, đi ngay đến nẻo Bồ Đề, đấy là ý chí thuở bình sanh của bậc đại trượng phu vậy.
Chuyên nhất tâm ý, nắm giữ một câu A Di Đà Phật, chỉ một niệm này là bổn sư của ta, chỉ một niệm này trước là hóa Phật, chỉ một niệm này mãnh tướng phá địa ngục, chỉ một niệm này là gươm báu chém bầy tà đạo, chỉ một niệm này là ngọn đuốc sáng phá cảnh tối tăm, chỉ một niệm này là con thuyền lớn vượt qua biển khổ, chỉ một niệm này là đường tắt ra khỏi tam giới, chỉ một niệm này là thuốc hay trị bịnh sanh tử, chỉ một niệm này là bản tánh Di Đà, chỉ một niệm này là duy tâm Tịnh Độ. Chỉ cần giữ chắc câu niệm Phật đây chớ lo lạc mất, mỗi niệm thường hiện tiền,mỗi niệm chẳng rời tâm, không việc cũng niệm như thế, có việc cũng niệm như thế, an vui cũng niệm như thế, bịnh khổ cũng niệm như thế, sống cũng niệm như thế, chết cũng niệm như thế. Cứ giữ một niệm phân minh như thế, lại cần chi hỏi người tìm đường về chốn Cực lạc hay sao?

Kính thỉnh đại chúng lập lại lời phát nguyện:
Đệ tử chúng con, nguyện không tham luyến thế gian, một lòng chí thành, trì danh hiệu Phật, nguyện Ngài tiếp dẫn, chúng con và chúng sanh, đồng sinh Tây Phương, thoát khổ ba đường, viên tròn Phật quả, trở lại Sa Bà, hóa độ chúng sanh.
Nam mô A Di Đà Phật