TRƯỚC CỬA ĐỊA NGỤC TĂNG ĐẠO NHIỀU

Người tu hành, người học Phật, mỗi giờ mỗi phút đem lời nói này nhắc nhở chính mình, phải xem xét khởi tâm động niệm lời nói việc làm của chúng ta tương ưng với cái gì? Nếu như tương ưng với tham-sân-si thì phải đoạ lạc, không luận làm bất cứ việc tốt nào, việc tốt thế xuất thế gian mà tương ưng với tham-sân-si gọi là tạo nghiệp, cho nên trong ngạn ngữ xưa có một câu nói “trước cửa địa ngục tăng đạo nhiều”, người xuất gia nhiều. Nếu như người xuất gia tất cả tu tập tạo tác các công đức chưa lìa khỏi tham-sân-si, vậy thì họ đang tạo ác nghiệp, tại vì sao có thể đoạ địa ngục? Vì sao có cái tội nặng đến như vậy? Họ tạo tác những tội nghiệp này, đó là tánh tội, tương ưng với tham-sân-si, bản thân họ chính là tội, do họ khoác lên mình chiếc áo của Phật. Đó là nói là xuất gia, còn tại gia thì sao? Họ được gọi là đệ tử của Phật, đệ tử Phật vẫn còn tham-sân-si, hay nói cách khác, phá hoại hình tượng của Phật pháp, để đại chúng xã hội xem thấy người học Phật mà là như vậy, vẫn là cứ khởi tham-sân-si đó hay sao? Phá hoại đi hình tượng của Phật giáo, phá hoại hình tượng Phật giáo cũng bằng phá hoà hợp Tăng, cũng bằng làm thân Phật ra máu. Nếu bạn có cách nhìn như vậy thì bạn liền biết được, tội của họ trong giới kinh thì liệt vào A Tỳ Địa ngục. Ngược lại mà nói, tương ưng với ba thiện căn không tham, không sân, không si, đó là đệ tử Phật chân thật, con người này chân thật đang học Phật.

(Trích từ Tu Hoa Nghiêm Áo Chỉ Vọng Tận Hoàn Nguyên Quán tập 25)
www.phapsutinhkhong.com

“Trước cửa địa ngục, người tu nhiều’’

Hôm nay, chúng ta là những người đệ tử của Phật, đang được thừa hưởng phước báo của Ngài, tiếp nhận sự cúng dường đầy đủ, phong phú của tứ chúng, mà hành vi, việc làm của chúng ta thì quên hết tất cả những việc làm, hành vi của Phật, chẳng giống Phật một chút nào. Cho nên chư cổ đức từng nói: “Trước cửa địa ngục, người tu nhiều’’, những ai đọa địa ngục? – Người xuất gia

[VIDEO]http://www.youtube.com/watch?v=0Uj4yX9azbU&feature=related[/VIDEO]

Người xuất gia vì sao lại đoạ địa ngục? Bởi quý vị hưởng thụ sự cúng dường của tứ chúng, mà không chịu học theo Phật, quý vị không đoạ thì ai đoạ đây? Đương nhiên, ở xã hội hiện nay chúng ta nhìn thấy những người tạo tội ngũ nghịch thập ác rất nhiều cho nên cảnh tượng ở dưới địa ngục hiện giờ chen chúc nhau rất đông đảo náo nhiệt, người xuất gia sở dĩ bị đọa lạc, bởi vì vô minh không hiểu, nên bị ảnh hưởng bởi phong khí của xã hội, tham đắm sư hưởng thụ của ngũ dục lục trần, quên sạch hết việc hoằng pháp lợi sanh.

Thế giới hiện nay, nếu không được Phật lực gia hộ thì chắc chắn sẽ được yêu ma quỉ quái gia trì, việc này tôi nhìn thấy rất rõ.
Yêu ma quỉ quái gia trì cho quý vị bằng cách nào? Tăng trưởng tham, sân, si, mạn, khiến cho tham sân si mạn của quý vị mỗi năm mỗi tăng trưởng, đó là Ma đang gia trì cho quý vị, tiền đồ tương lai một màu đen tối!

Những “Phật sự hình thức” không ngừng tái diễn để lừa gạt tín đồ Phật tử, lừa gạt những thiện nam, thiện nữ tốt lành của thế gian, tội của quý vị sẽ nặng biết chừng nào! Tâm của quý vị không phải là tâm của Phật. Tâm của Phật là tâm từ bi, tâm bình đẳng, tâm lợi ích cho tất cả chúng sanh . Hành vi của quý vị không phải là hành vi của Phật, vì hành vi của Phật tối thiểu phải có thập thiện ngũ giới. Chúng ta chưa thực hành được như vậy. Hành vi tối thiểu của người xuất gia là Sa di mười giới, hai mươi bốn điều uy nghi, thật sự làm được như thế, quý vị mới có thể gọi là người xuất gia, là người chỉ thực hiện tới mức tiêu chuẩn tối thiểu, chứ chưa phải là tiêu chuẩn cao, tối thiểu phải được như vậy, không thể kém hơn.

Nếu như không có mười giới, hai mươi bốn điều uy nghi, quý vị không phải là người xuất gia, là người giả mạo làm đệ tử Phật, không phải là người thật sự xuất gia, nếu lại ngay đến “Đệ tử quy” cũng không thể thực hành, quý vị không phải là học trò của Khổng Lão Phu Tử.

Tiêu chuẩn hành trì trong giáo dục của nhà Nho, thấp nhất là đệ tử qui, đó là bài học của những em nhỏ 5 -6 tuổi. Hôm nay chúng tôi đặc biệt nhấn mạnh quý vị phải nỗ lực học tập là bởi vì sao? Vì xưa kia lúc còn nhỏ quý vị chưa được học, hiện giờ đã 30, 40 tuổi rồi, qua một thời gian lâu dài như thế đã tập thành nhiều thói hư tật xấu, những tập quán không tốt lành, chỉ cần quý vị mở quyển sách Đệ Tử Quy, quyển Thái Thượng Cảm Ứng Thiên và Sa Di Luật Nghi ra xem, những gì quý vị chưa thực hiện được đều do tập khí xấu.

Cư sĩ tại gia không thực hiện được, lỗi đó còn nhẹ, tu sĩ xuất gia mà không thực hành được, tội lỗi của quý vị mới thật là nặng. Cho nên Ngài Ấn Quang Đại Sư cả một đời không làm việc thế phát cho ai (không xuất gia cho người), nguyên do vì đâu? Cuộc đời của Ngài có “ba điều KHÔNG”, đó là:

- Không xuất gia cho người.

- Không truyền giới.

- Không làm trụ trì

Ngài không thế phát (xuất gia) cho người là đại từ đại bi, bởi vì sao? Vì xuất gia cho một người là khiến cho một người đoạ xuống A Tỳ địa ngục, Ngài không nhẫn tâm để cho quý vị đọa địa ngục. Bởi người xuất gia là tượng trưng cho Phật, cho hình tướng của Phật, nếu quý vị làm không giống Phật, khiến cho người thế gian nhìn thấy rồi huỷ báng Phật pháp, huỷ báng người xuất gia, tội của quý vị lớn biết chừng nào!

Quý vị là người đại diện cho hình tướng của Phật, Bồ Tát, nếu như hình tướng của quý vị có thể khiến cho xã hội đại chúng nhìn thấy, phát tâm tôn kính và tán thán, công đức của quý vị vô lượng vô biên. Ngược lại quý vị khiến cho người khác huỷ báng, chửi mắng Phật. Tội lỗi của quý vị là ở A Tỳ địa ngục. Tổ sư không xuất gia cho người đó thật sự là do lòng đại từ đại bi.

Ngài không làm trụ trì, vì trách nhiệm của trụ trì quá lớn, giống như Hiệu trưởng vậy. Sứ mạng là giáo hóa dân chúng cả một vùng, Ấn tổ có khả năng không? Ngài có khả năng, nhưng không có người cấp dưới có thể hợp tác. Như một người hiệu trưởng không có người đồng tâm hiệp lực, không thể xây dựng tốt một trường học.

Cho nên làm trụ trì của một chùa không phải là chuyện đơn giản để làm, một người trụ trì tốt, tối thiểu phải có thêm ba người chấp sự chính yếu tốt, giống như trường học, ngoài hiệu trưởng tốt, cần có người giáo vụ tốt, người tổng vụ tốt và người huấn đạo tốt, thêm vào đó cần có giáo viên tốt nữa thì trường học mới tốt được. Ấn tổ thật sự không dám đảm nhận vì không có người có thể hợp tác với ngài.

Cho nên chúng ta hãy nghĩ xem muốn xây dựng một đạo tràng tốt còn khó làm được, huống hồ hiện giờ trường Đại học muốn đẩy mạnh công tác xây dựng hòa bình, an định xã hội trên toàn thế giới, thật không phải là chuyện dễ dàng.

[Chỉ thành viên mới có thể nhìn thấy links.
Bạn hãy nhấn vào đây để đăng ký...]

__________________
Vạn ác dâm vi thủ , vạn thiện hiếu vi tiên .
Lấy giới làm thầy , lấy khổ làm thầy .

 

1.                               Di Ngôn Của Hòa Thượng Thánh Nghiêm

聖嚴師父遺言

Di Ngôn Của Hòa Thượng Thánh Nghiêm

一、 出生於一九三零年的中國大陸江蘇省 俗家姓張。在我身後,不發訃聞、不 供、不築墓、不建塔、不立碑、不豎 像、勿撿堅固子。禮請一至三位長老 德法師,分別主持封棺、告別、荼毘 植葬等儀式。務必以簡約為莊嚴,切 勿浪費舖張,靈堂只掛一幅書家寫的 額「寂滅為樂」以作鼓勵;懇辭花及 聯,唯念「南無阿彌陀佛」,同結蓮 邦淨緣。

1. Sinh năm 1930 tại tỉnh Giang Tô –Trung Quốc, tục họ Trương. Khi tôi mất, không phát cáo phó, không cúng kiếng cúng giỗ, không lập mộ, không xây tháp, không dựng bia, không đúc tượng, không thâu lượm xá lợi. Lễ tang cung thỉnh một đến ba vị trưởng lão pháp sư đại đức thay nhau chủ trì các nghi thức nhập liệm, cáo biệt, trà tỳ, thực táng. Thực hiện đơn giản mà trang nghiêm, tuyệt đối không lãng phí phô trương, linh đường chỉ treo một câu thư pháp “Tịch Diệt Vi Lạc” để khích lệ tinh thần; không nhận vòng hoa và đối liễn phúng điếu, chỉ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” để cùng kết thiện duyên về miền Tịnh độ.

二、身後若有信施供養現金及在國內 的版稅收入,贈與財團法人法鼓山佛 基金會及財團法人法鼓山文教基金會 。我生前無任何私產,一切財物,涓 來自十方布施,故悉歸屬道場,依佛 及本人經法院公證之遺囑。

2. Sau này nếu có tín thí cúng dường tiền bạc và nhận được tiền bản quyền xuất bản sách tại trong và ngoài nước, đều tặng vào Quỹ Từ Thiện Phật giáo Pháp Cổ Sơn và Quỹ Văn Hóa Giáo Dục Pháp Cổ Sơn. Sanh tiền tôi không có bất cứ tài sản riêng tư nào, tất cả đều tích góp từ thí chủ thập phương cúng dường, nên của cải đều thuộc về đạo tràng, thực hiện theo lời Phật dạy và di chúc của bản thân đã được công chứng tại tòa án.


三、凡由我創立及負責之道場,均隸 法鼓山的法脈,除了經濟獨立運作, 凡道風的確保、人才的教育、互動的 關懷及人事的安排,宜納入統一的機 。唯在國外的分支道場,當以禪風一 化、人事本土化為原則,以利純粹禪 法之不墮,並期禪修在異文化社會的 根推廣。

3. Những đạo tràng do tôi sáng lập và phụ trách, đều thuộc về Pháp phái Pháp Cổ Sơn, ngoài việc độc lập về kinh tế, tất cả việc khác như giữ gìn đạo phong, đào tạo nhân tài, sắp xếp nhân sự và tương trợ, đều thực hiện cơ chế thống nhất. Còn đạo tràng nước ngoài, nên dựa theo nguyên tắc nhất trí về thiền phong, bản địa hóa về nhân sự, để không làm suy yếu pháp Thiền thuần túy, đồng thời làm cho phương pháp tu thiền được đâm chồi bén rễ và ngày càng phát triển trong lòng văn hóa tại địa phương các nơi.

四、法鼓山總本山方丈一職,不論是 內部推舉,或從體系外敦聘大德比丘 比丘尼擔任,接位之時亦接法統,承 繼並延續法鼓山的禪宗法脈,亦不得 止法鼓山的理念及方向,是為永式。 說:「我不領眾,我在僧中」,方丈 是僧團精神中心,督策僧團寺務法務 斷僧行,依法、依律、依規制,和樂 精進、清淨。

4. Chức phương trượng Trung tâm Pháp Cổ Sơn, bất luận là do nội bộ suy cử, hay cung thỉnh đại đức tỳ kheo, tỳ kheo ni ngoài Pháp Cổ sơn đảm nhiệm, khi kế vị cũng đồng thời thừa kế truyền thống pháp phái, tiếp tục mạng mạch thiền tông của Pháp Cổ Sơn, không được hủy bỏ lý tưởng và phương hướng của Pháp Cổ Sơn, điều này phải là nguyên tắc vĩnh hằng. Phật dạy: “ Ta không lãnh đạo đại chúng mà Ta ở trong đại chúng” (Ngã bất lãnh chúng, ngã tại tăng trung), phương trượng là trung tâm tinh thần của tăng đoàn, giám sát sách tấn việc tu học của tăng đoàn, quan tâm đến Pháp, đến Tăng và oai nghi của Tăng chúng, nương theo Pháp, theo luật, theo quy chế, an vui, hòa hợp, tinh tấn, thanh tịnh.

五、我的著作,除了已經出版刊行發 者,可收入全集之外,凡未經我覆閱 文稿,為免蕪濫,不再借手後人整理 成書。

5.Trước tác của tôi, ngoài những kinh sách đã được phát hành và đăng báo, có thể tập hợp lại thành toàn tập, những bản thảo tôi chưa duyệt lại, để tránh khỏi sai trái, không phiền hà người sau chỉnh lý thành sách nữa.

六、在我身後,請林其賢教授夫婦, 我的「年譜」,補至我捨壽為止,用 作為史料,並助後賢進德參考。故請 勿再編印紀念集之類的出版物了。

6. Sau khi qua đời, nhờ hai vợ chồng giáo sư Lâm Kỳ Hiền, bổ sung “niên phổ” của tôi cho đến khi tôi xả báo thân, dùng làm sử liệu giúp cho các vị hiền đức sau này tham khảo. Xin đừng biên tập in ấn kỉ yếu hoặc sách báo kỷ niệm nữa.

七、我的遺言囑託,請由僧團執行。 的身後事,不可辦成喪事,乃是一場 嚴的佛事。

7. Xin tăng đoàn chấp hành di ngôn, di chúc của tôi. Hậu sự của tôi không thể tổ chức thành tang lễ mà chỉ là một Phật sự trang nghiêm.

八、僧俗四眾弟子之間,沒有產業、 務及權力、名位之意見可爭,但有悲 、和敬及四種環保的教育功能可期。 諸賢各自珍惜,我們有這番同學菩薩 的善根福德因緣,我們曾在無量諸佛 下同結善緣,並將仍在無量諸佛會中 同修無上菩提,同在正法門中互為眷

8. Giữa Tăng tục tứ chúng đệ tử không nên có những ý kiến tranh giành về sản nghiệp, của cải, quyền lực và danh vị, duy chỉ trông mong vào lòng từ bi, trí tuệ, hòa kính và công năng giáo dục thuộc bốn phương thức bảo vệ môi trường. Chư vị hiền đức mỗi mỗi hãy tự trân trọng, chúng ta có nhân duyên phước đức thiện căn cùng tu học Bồ tát hạnh, chúng ta từng kết thiện duyên trong đạo tràng của vô lượng chư Phật và cũng sẽ cùng tu tập vô thượng Bồ đề trong vô lượng chư Phật hải hội, cùng là quyến thuộc của nhau trong ngôi nhà Chánh Pháp.

九、在這之前本人所立遺言,可佐參 ,但以此份為準。末後說偈:「無事 中老,空裡有哭笑,本來沒有我,生 死皆可拋。」

9. Những bản di ngôn tôi đã lập trước đây, có thể dùng để tham khảo, nhưng lấy bản này làm chuẩn. Cuối cùng tôi nói bài kệ này :
“Vô sự mang trung lão, Không lí hữu khấp tiếu, Bản lai một hữu ngã, Sanh tử giai khả phao.”
Tạm dịch:
(Già nua trong Phật sự, Cửa "Không" có khóc cười, Xưa nay vốn vô ngã, Vậy sống chết sá gì !”)

Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Phát Lòng Bồ Đề Một Hướng Chuyên Niệm
Nhiếp Cả Sáu Căn Tịnh Niệm Tương Tục
http://tinhkhongphapngu.net/

Ngài cảm thấy cuộc đời của Ngài đến bây giờ, có điều gì hối tiếc không? Hoặc là cảm thấy việc gì vẫn chưa làm, cần phải nổ lực hoàn thành? Ngoài ra, đa số những người nổi tiếng trên thế giới, bao gồm cả những người thuộc lĩnh vực tôn giáo, đều là sống vinh chết bi ai, Ngài đã làm chủ của rất nhiều tang lễ, đã chứng kiến biết bao chuyện bi quan ly hợp, xin hỏi Ngài sẽ sắp xếp thế nào về “Chặng đường cuối cùng” của mình? Mong muốn những người quan tâm đến Ngài, yêu thương Ngài thực hiện những gì?

Hòa Thượng: Có người từng hỏi tôi, trong cuộc đời này, có điều gì hối tiếc không? Nếu phải chết ngay lập tức, còn điều gì muốn giao phó không? Với tôi mà nói, tôi đã từng phạm rất nhiều lỗi, nhưng đó không phải là nuối tiếc, mà vì không biết cho nên phạm lỗi. Nhưng tôi sẽ không tái phạm những lỗi mà tôi đã phạm phải, cũng chính là không có tiếc nuối. Về việc còn điều gì muốn làm mà chưa làm được? Quả thực là có rất nhiều việc muốn làm nhưng vẫn chưa làm được. Mấy năm nay, chúng ta đều đưa ra những hoạt động xã hội, ví dụ như, chúng ta tiến hành cải cách trong việc cúng kiến, đốt tiền vàng bạc, đốt pháo trong dân gian, trước đây dân gian Đài Loan thường thấy tình trạng tập tục cúng kiến từ thôn này ăn đến thôn khác, từ thị trấn này ăn đến thị trấn khác, bây giờ đã giảm dần rồi. Ngoài ra, mấy năm trước phát động phong trào “Trái tim ngũ tứ”, chính là chủ trương phong trào cuộc sống mới bắt đầu từ “trái tim”. Giống như xã hội bây giờ khi tiếp xúc vấn đề hay hiện tượng nào đó, chúng ta cần phải tập đối diện, tiếp nhận, xử lý, và bỏ lại… có rất nhiều người áp dụng cách sống như thế, và nó trở thành một phương thức sống cần thiết thường ngày. Năm ngoái, chúng tôi đưa ra phong trào “Tâm lục luân”. Bởi vì “Ngũ Luân” trong cổ đại Trung Quốc đã không còn thích hợp với xã hội bây giờ, có một số quan niệm trở nên cổ hữu, con người thời đại mới, nhất là người trẻ, không dễ dàng chấp nhận, cho nên chúng ta thông qua các phương tiện truyền thông truyền hình, báo chí, tạp chí đẩy mạnh phong trào “Tâm lục luân”. Năm nay, chúng ta đưa ra phong trào “Hảo nguyện tại nhân gian”, kêu gọi mọi người ước điều tốt lành, làm việc tốt, đổi vận tốt. Nhưng những phong trào xã hội này không thể chỉ phát động trong một khoảng thời gian là đủ, mà cần phải tiếp tục phổ biến và mở rộng. Thế gian này có hạn, nhưng trong trái tim tôi, ước nguyện của tôi rất nhiều, chỉ cần có ích cho xã hội là thứ mà xã hội cần thiết, tôi đều đồng ý làm. Nếu bản thân tôi không làm được, tôi kêu gọi mọi người cùng làm; nếu kiếp này tôi vẫn chưa làm hết, mong rằng kiếp sau lại được tiếp tục phát động, kêu gọi mọi người cùng thực hiện. Cho nên, cuộc đời này tôi không có gì hối tiếc, nhưng tâm nguyện của tôi thì rất nhiều. Cho dù sau khi chết, tôi mong được bên cạnh Phật Bồ Tát, sau đó, nếu Phật Bồ Tát muốn tôi về đâu, tôi sẽ về đó, hoặc là sẽ đi theo tâm nguyện của tôi. Sau khi tôi mất, người ta bình luận thế nào về tôi, là việc của người ta, chẳng liên quan gì đến tôi. Khi nãy Đức cha có nói, sau khi chết không mong có người dâng hoa, không mong có người ca tụng công đức, cũng không mong phô trương, truy điệu. Trước đây, khi cha La Quang qua đời, tôi đến tưởng niệm, nhìn thấy quan tài của cha đặt trong đại sảnh, xung quanh chẳng có gì cả, đây là một gương mẫu rất tốt. Nhưng trong giới Phật giáo, trước đây có một số tang lễ tương đối phô trương, linh đường to lớn, bố trí rất đẹp, đồng thời còn cử hành truy điệu, truyền cúng. Truyền cúng chính là tập hợp nhiều pháp sư trưởng lão lại cúng bái 10 món chay, sau đó từng món từng món truyền đi, có thể nói là ai vinh sau khi mất đi. Nhưng sau khi tôi mất, tôi không cần những điều đó. Tôi đã sớm lập di chúc, mà còn được luật sư và tòa án công chứng; bản thân tôi không có tài sản, tác phẩm của tôi thuộc về giáo đoàn; di thể của tôi bỏ vào trong quan tài gỗ mỏng là được, sau khi hỏa thiêu, không lập bài vị, không lập bia, không xây mộ, cũng không cần xây tháp. Trên Pháp Cổ Sơn có khu vườn bảo vệ môi trường núi Lập Kim huyện Đài Bắc, là công viên thực táng, là nơi Pháp Cổ Sơn quyên đất cho chính quyền huyện Đài Bắc, sau đó chính quyền huyện Đài Bắc giao lại cho Pháp Cổ Sơn quản lý, bảo vệ. Cái gọi là thực táng chính là lấy tro cốt phân làm nhiều phần rải chôn ở những nơi khác nhau trong công viên, như thế để người đời sau không thể nhận ra được nơi nào là nơi đã chôn cất người thân của mình. Bất luận người theo tôn giáo nào, dân tộc nào, chỉ cần nguyện mang tro cốt thực táng ở công viên, chúng tôi đều chấp nhận, trong quá trình thực táng, cũng không có bất kỳ nghi thức tôn giáo nào. Người đến công viên không được dâng hoa, đốt tiền vàng bạc, thắp hương hay đốt đèn cầy, chỉ có tưởng niệm. Kỳ thực con người sau khi mất đi, đã biến mất trên thế giới này, hoặc tạm thời có người nhớ đến, nhưng 10 năm, 20 năm sau, mọi người sẽ quên hết. Những tang lễ ngày trước không văn minh, cũng không kinh tế, rất lãng phí, cho dù anh có một ngôi mộ rất lớn, nhưng qua 50 năm, 100 năm sau rồi cũng bị lãng quên, như Tần Thủy Hoàng trong lịch sử Trung Quốc, lăng mộ của ông giờ chỉ là một nơi tham quan, chứ không phải đi tưởng nhớ ông ấy. Hiện tại, khu công viên bảo vệ môi trường trên Pháp Cổ Sơn đã thực táng rất nhiều người, 10 năm sau, có thể lên đến mấy ngàn người. Nếu có người đến tưởng niệm, thì sẽ tưởng niệm cùng lúc mấy ngàn người. Sau này, tro cốt của tôi cũng sẽ thực táng ở đó, cho nên sau khi tôi mất đi, tro cốt có thể trở thành phân bón, vì xung quanh công viên đã trồng nhiều trúc xanh, sau này còn có thể có những măng tre mới, tro cốt sẽ trở thành phân bón. Vì vậy, cách nghĩ của tôi với Đức cha rất giống nhau, mong rằng cách làm của chúng tôi có thể trở thành một tập tục mới, cũng mong rằng sau này có nhiều danh nhân, cao tăng đại đức cũng làm như thế, để xã hội của chúng ta thực sự đi vào thời đại văn minh.

Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Phát Lòng Bồ Đề Một Hướng Chuyên Niệm
Nhiếp Cả Sáu Căn Tịnh Niệm Tương Tục
http://tinhkhongphapngu.net/

đã rời mạngCÙNG BỆNH PHẢI BIẾT THƯƠNG NHAU

Trong suốt cuộc đời, từ lúc sanh ra cho đến già chết, những người mà chúng ta thường gặp qua đều là những người phàm phu, những người bình thường. Tại sao gọi họ là những người phàm phu, bình thường? Vì cái chính là họ có tâm tham lam, sân hận, hoài nghi, ngạo mạn, ngu si v.v…

Nếu như chúng ta bình tỉnh và suy xét thì: Ví như ta là một bậc thánh thì các vấn đề tham, sân, si… thuộc phàm phu kia không gây cho ta sự khó khăn, phiền toái; Nhưng chính vì ta cũng là một người bình thường, cho nên khi chúng ta vừa thấy những vấn đề sai phạm của người khác thì chúng ta phải hiểu và tha thứ cho họ chớ!
Nếu hiểu được bản thân mình cũng là một người phàm phu, cũng sẽ có những việc làm sai quấy, cũng có những khuyết điểm thì hãy nhớ lấy câu “Cùng bệnh phải biết thương nhau” mà tha thứ cho người khác. Nên hiểu và tha thứ cho những người có hoàn cảnh mà chúng ta đã từng mắc phải, vì họ đều là những người phàm phu, bình thường.
Người bình thường thì có những vấn đề bình thường ( Tham, sân, si…) đó là lẽ đương nhiên, chúng ta không nên phiền trách, ghét bỏ hay oán hận họ. Người có tâm như thế trong Phật pháp gọi là Từ bi.
Đạo Phật dạy chúng ta không nên trách móc người, mà nên dùng tâm từ bi rộng lớn để hiểu và tha thứ cho người, quan tâm đến người; Đồng thời đạo Phật cũng dạy chúng ta biết tự xét lại bản thân, cải thiện bản thân để dần dần có được cuộc sống hoà bình hạnh phúc cho mình và người. Hoàn cảnh sống cũng nhờ đó mà trở nên thanh tịnh hơn.
“Không phải chỉ có người khác mới có tham, sân si mà ngay chính mình cũng có những tánh này. Hiểu được như vậy mình sẽ không còn giận người.”

Xem tiếp