Bài Tụng PHẬT ĐẢN

        (Soạn năm 2000 – Thích Nhật Tân)

 

            Vô Ưu tưng bừng nở

          Mừng đón Phật ra đời

          Rằm tháng Tư rực rỡ

          Vừa nắng rạng ban mai

 

          Ca Tỳ La nối dài

          Lâm Tỳ Ni trổi nhạc

          Ngàn hoa kết lối hài

          Ngàn hương bay ngào ngạt

 

          Giáng Trần đi bảy bước

          Từng bước nở hoa sen

          Pháp giới đã lên đèn

          Phá tan màn tăm tối

 

          Mười phương như mở hội

          Ba cõi đều hoan ca

          Hướng về cõi Ta Bà

          Mừng Thế Tôn giáng thế

 

          Tại Ca Tỳ La Vệ

          Dòng Thích chủng thọ sanh

          Ma Da ứng điềm lành

          Phạn Vương đức vô lượng

 

          Tất Đạt băm hai tướng

          Tám mươi vẻ bao dung

          Diện mạo bậc phi thường

          A Tư Đà nức nở

 

          Cả hoàng cung lo sợ

          Đạo sĩ than mấy lời

          Thái tử đang nằm nôi

          Nhân gian mấy khi được

 

          Tôi chân thành báo trước

          Thái tử nếu ở đời

          Làm vua hơn các vua

          Xuất gia thành chánh giác

 

          Thời gian trôi thấm thoát

          Đã đến tuổi thanh xuân

          Phụ Vương vẫn lo thầm

          Tìm sợi tơ vương lại

 

          Gia Du tuyệt thế ấy

          Tài sắc vẹn sánh đôi

          Xây giấc mộng chung đời

          Mai sau còn kế nghiệp

 

          Gia Du nồng giấc điệp

          La Hầu gối vòng tay

          Vương thành đang ngủ say

          Thái tử tung gót vó

 

          Sa Nặc thầm lệ nhỏ

          Bên dòng A Nô Ma

          Tất Đạt quyết xuất gia

          Tầm cho ra ánh đạo

 

          Xa hoàng thành huyên náo

          Xa vợ đẹp con thơ

          Xa ngọc ngà châu báu

          Xa nhung lụa mộng mơ

 

          Sa Nặc ơi đừng chờ

          Giờ đi, ta đã quyết

          Đây nhung bào kiếm tiết

          Đây mái tóc xuân xanh

 

          Ngươi hãy mang về thành

          Tâu Phụ Hoàng tường tận

          Gia Du ơi, trọn nguyện !

          Hầu La ơi, hoàng nhi !

 

          Vì sinh tử ta đi

          Vì chúng sinh ta cứu

          Khi đạo mầu thành tựu

          Thì ta mới trở về

 

          Còn nếu vẫn si mê

          Thì như ta không có

 

          Đời như căn gác trọ

          Vùi dập tựa mây bay

          Không lẽ ta ngủ say

          Lặn chìm trong sinh tử

 

          Tử sinh con đường dữ

          Ta quyết chí lên đường

          Từ ngày đó phong sương

          Gối mình trên tuyết phủ

 

          Sáu năm trường không đủ

          Đạo lý vẫn xa mờ

          Thân tàn tạ xác xơ

          Đạt Đa thay cách lại

 

          Không e dè ái ngại

          Đón ly sữa chăn cừu

          Dòng máu nóng luân lưu

          Dòng tâm tư sống dậy

 

          Ni Liên Thuyền sóng đẩy

          Cầm bình bát thả sông

          Thành đạo hãy ngược dòng

          Buông trôi thì cuốn mất

 

          Lành thay lời chơn thật

          Bình bát chẳng xoay chiều

          Báo hiệu đạo cao siêu

          Đã gần trong gang tấc

 

          Tất Bát La bảy thất

          Ngài nhập định tham thiền

          Dứt giả huyễn đảo điên

          Đạo Bồ Đề chứng đắc

 

          Nhiệm mầu thay không sắc

          Huyền vi thay sắc không

          Tử sinh giờ im bặt

          Luân hồi tựa ngân sương

 

          Hoa Chân Lý trổ bông

          Hoa Từ Bi bừng nở

          Tâm nguyện lực thêm hồng

          Ánh đạo vàng rạng rỡ 

 

          Lục thông đã khai mở

          Khắp ba cõi hiển bày

          Mười phương đều tỏ ngộ

          Đạo giải thoát là đây

 

          Đâu lo gì quá khứ

          Đâu ngại gì tương lai

          Mọi chúng sinh từ nay

          Dứt trầm luân sinh tử

 

          Còn nghiệp còn sinh tử

          Hết nghiệp hết tử sinh

          Chư Phật với chúng sinh

          Đồng cùng chung Tánh Giác

 

          Đạt hay là không đạt

          Đều do tự chính mình

          Ngọc sáng tựa quang minh

          Ai tu đều được sáng

 

          Phật tâm nay tỏ rạng

          Phật tánh tựa trăng rằm

          Ròng rã bốn lăm năm

          Ngài vân du hóa độ

 

          Tùy căn cơ trình độ

          Tùy mọi giới sang hèn

          Dùng trí tuệ khơi đèn

          Dùng cam lồ hóa chuyển

 

          Mở đầu từ Lộc Uyển

          Kết thúc tại Ta La

          Hàng xuất gia tại gia

          Nương về vô số lượng

 

          Đấng Pháp Vương vô thượng

          Soi chiếu khắp mười phương

          Đều theo bước lên đường

          Đức Thích Ca chơn chánh

 

          Xe pháp luân chuyển bánh

          Thuyền bát nhã thênh thang

          Đường thánh đạo huy hoàng

          Đức từ bi thấm nhuận

 

          Ba tàng Kinh Luật Luận

          Là Pháp Bảo nhiệm mầu

          Không cao thấp cạn sâu

          Biết tu đều tỏ ngộ

 

          Ưu Ba Ly nghèo khổ

          Bàn Đặc tựa cán mai

          Tinh thông như các Ngài

          A Nan, Mục Liên Tử

 

          Biết tu thì một chữ

          Đạo nhất như không đường

          Mê hoặc lý giải suông

          Lại càng xa đạo lý

 

          Đường tu không địa vị

          Dù vua chúa quan quân

          Hay lê thứ bình dân

          Cũng đều tu được cả

 

          Đó mới là đạo cả

          Đó mới là cao siêu

          Bình dị nhưng nhiệm mầu

          Như đèn tâm tự sáng

 

          Chúng sinh đều quy mạng

          Trên cổ xe Ba Thừa

          Như từng một cơn mưa

          Cũng là Mưa Pháp Hội

 

          Cây lớn nhỏ đều gội

          Hay ao lạch sông hồ

          Hay biển rộng đồng khô

          Đều nhờ cơn mưa vậy

 

          Bình minh đã thức dậy

          Bóng tối đã tan đi

          Đó là đạo huyền vi

          Đó là đường chánh pháp

 

          Dòng thời gian chuyển đạp

          Đã tám mươi tuổi già

          Đức Từ Phụ Thích Ca

          Sắc thân giờ đã yếu

 

          Các con ơi, nên hiểu !

          Có sắc phải có không

          Ta đã mượn sắc không

          Nay về không sắc vậy

 

          Bóng vô thường đưa đẩy

          Cỡi đạp mọi bóng hình

          Có hình phải bỏ hình

          Sắc thân ta đâu khác

 

          Các con ơi, Bờ Giác !

          Bờ Giác cạnh bến mê

          Cả hai nẻo cùng về

          Chơn thường lạc ngã tịnh

 

          Các con ơi, bình tĩnh !

          Đừng sầu não kêu ca

          Nay ta tuổi yếu già

          Các con đều khôn lớn

 

          Đừng khóc thương đau đớn

          Đó là lẽ thường tình

          Có tử phải có sinh

          Tử sinh như huyễn mộng

 

          Cuộc đời và sự sống

          Chúng con đã hiểu rồi

          Canh tàn dạ thức thôi

          Nhớ Phật ân biển thệ

 

          Dù Thế Tôn nói thế !

          Chúng con vẫn nghe đau

          Dù cho mọi sắc màu

          Biến đi màu sắc vậy

 

          Dù chúng con đã thấy !

          Đường sinh tử xưa nay

          Nhưng nắm lại vòng tay

          Vòng tay giờ đã mất

 

          Dù chúng con thấy Phật !

          Nay Phật nhập diệt rồi

          Chúng con cũng diệt thôi

          Cỡi đôi bờ sinh diệt

 

          Dù chúng con đã biết !

          Khắp pháp giới ba ngàn

          Đã thấm nhuận Đạo Vàng

          Nhưng lòng đau quặn thắt

 

          Chúng sinh có nước mắt

          Nhờ nước mắt chúng sinh

          Làm sáng thức hữu tình

          Thành nước Từ Bi lớn

 

          Nguyện nước Từ Bi lớn

          Nguyện nước Cam Lộ Vương

          Nguyện Đuốc Tuệ Tình Thương

          Rạng soi đường sinh diệt

 

          Dù chúng con vẫn biết

          Từ Đức Phật Đản Sinh

          Cho đến khi Nhập Diệt

          Cũng dạy sắc với hình

 

          Nhưng hình nào không sắc

          Có sắc phải có thương

          Không hình đã nhớ thương

          Huống gì nay có sắc !

 

          Thật ra hình với sắc

          Thật ra có với không

          Cả tam thế mười phương

          Cũng đều như mộng vậy

 

          Từ mộng con thức dậy

          Nhớ Đức Phật Sơ Sinh

          Đã mang một Bóng Hình

          Tám mươi năm nhập diệt

 

          Nay chúng con trần thiết

          Đảnh lễ cúng dường Ngài

          Dù Hình Bóng nhạt phai

          Nhưng Pháp Thân bất diệt

 

          Chúng con còn sinh diệt

          Đức Phật dứt diệt sinh

          Nên chúng con thương tiếc

          Dệt lại một Bóng Hình

 

          Theo ánh sáng bình minh

          Vầng đông vừa ló dạng

          Ánh Đạo Vàng tỏa rạng

          Ánh châu ngọc lung linh

 

          Nay lưu giữ Bóng Hình

          Mai còn ghi mãi mãi

          Đồng hướng về kính lạy

          Đấng Từ Phụ ân sâu

 

          Nhờ Đạo Pháp nhiệm mầu

          Chúng sinh đều hóa độ

 

          Muôn lòng thành rạng rỡ

          Biến thành vạn cành hoa

          Dâng lên trên pháp tòa

          Cúng dường Đấng Vô Thượng 

 

          Trong niềm vui vô lượng

          Xin kết một đài sen

          Thành kính dâng trước thềm

          Đức Thế Tôn Điều Ngự

 

          Không mơ về quá khứ

          Không mong đợi tương lai

          Xin chắp đôi bàn tay

          Bàn tay Hoa Mầu Nhiệm

 

          Lời kệ kinh tụng niệm

          Theo nhịp mõ chan hòa

          Theo pháp cổ ngân nga

          Cúng dường lên Đức Phật

 

          Khói hương trầm phưởng phất

          Đấng Điều Ngự Như Lai

          Rừng Pháp Âm bất tuyệt

          Chờ đón Phật vị lai

 

          Ngày Phật Đản hôm nay

          Từ quá khứ nối dài

          Lưu đến tận tương lai

          Kết Đài Vô Thượng Giác.

 

*********

Cúng Dường Phật Đản

      Nhật Tân * 10-5-06

 

Ngày Rằm tháng Tư

Ngày Khánh Đản huy hoàng

Mở ra một triện son

Ấn mười phương ba cõi

Ba nẻo trầm luân, chúng sanh đà mòn mỏi

Sáu đường thống khổ, muôn loại thấm niềm đau

Tự cung trời Đâu Suất

Khi khế cơ khế lý hợp đầu

Ngài xuất Thánh nhập phàm

Sáng hơn vầng nhật nguyệt

Bảy bước nở hoa, sen vàng diễm tuyệt

Đất trời rung động, lay chuyển mười phương

Hân hoan mừng đón, bậc xuất thế phi thường

Mở cửa huyền vi, trên đường sinh diệt

Thương chúng sinh mê mờ, lạnh băng hơn giá tuyết

Thương muôn loài chìm đắm, than hầm hơn diệm sơn

Ngài ứng thế pháp trần

Ban cam lộ pháp vương

Khai ba rừng pháp tạng

Ngày Rằm tháng Tư

Ngày Phật Đản Sanh

Hoa chân lý muôn đời luôn tỏa rạng

Đạo nhiệm mầu muôn thuở mãi truyền lưu

Kính lạy Đức Thế Tôn

Thiên nhơn chi đạo sư

Kính lạy Đức Trung Tôn

Tứ sanh chi từ phụ

Đèn trí tuệ soi khắp cùng phạm vũ

Đức từ bi thấm nhuận khắp muôn phương

Hoằng khai đạo lý chơn thường

Chúng sanh ba cõi, sáu đường đồng quy

Chấp tay bất khả tư nghì

Cúng dường Phật Đản huyền vi nhiệm mầu.

 

Phát nguyện Hồi Hướng

 

Xưng dương Chư Phật

Đại giác nhiệm mầu

Xưng dương Bồ Tát

Biển thệ thâm sâu

Xưng tán Thánh Tăng

Suối nguồn vạn hạnh

Nguyện khắp hồi hướng

Pháp giới chúng sanh

Mười phương ba cõi

Phàm Thánh đồng về

Đạo lý huyền vi

Từ bi thấm nhuận

Phật nhựt tăng huy

Pháp luân thường chuyển

Pháp thân bất diệt

Phật pháp trường tồn

Nhất niệm, vô ngôn

Dung thông tam thế

Lậu thô vi tế

Tình dữ vô tình

Trí giác quang minh

Đồng đăng hoa tạng

Đáo đầu bỉ ngạn

Vô lượng pháp môn

Vũ trụ càn khôn

Hóa đài lân thể

Năm châu bổn bể

Bảo sở hoàn nguyên

Đồng hóa hữu duyên

Đồng thành Phật Đạo.

 

*****

Xin lưu ý : Nếu có burn ra biếu tặng, ấn tống, xin đề trên mặt đĩa :

CD KINH PHẬT ĐẢN

Thích Nhật Tân : soạn

Thích Ân Điền : Tụng