|
CHƯƠNG CHÍN
Mỗi tuần một lớp sợ hãi và lo
âu tác động đến thần kinh lại được bóc đi khỏi Catherine.
Mỗi tuần cô dường như thanh thản nhiều hơn một chút, nhẹ
nhàng hơn, và một chút kiên nhẫn hơn. Cô tự tin hơn, và
người ta bị cô lôi cuốn. Catherine cảm thấy nhiều yêu
thương hơn, và những người khác trở lại thương yêu cô.
Viên kim cương nội tâm là cá tính thật sự của cô đang lấp
lánh rực rỡ cho tất cả mọi người thấy.
Những buổi thôi miên lùi về dĩ
vãng của Catherine bắc nhip cầu hàng ngàn năm. Mỗi khi cô
đi vào hôn mê thôi miên, tôi không biết những dòng đời về
các kiếp sống của cô xuất hiện ở chỗ nào. Từ những hang
động thời tiền sử đến Ai Cập cổ đại , đến thời hiện đại -
Cô đã ở đấy. Và tất những kiếp sống của cô đều được quan
sát một cách trìu mến, ở nơi nào đó vượt qua thời gian,
bởi những Bậc Thầy. Trong buổi điều trị hôm nay cô xuất
hiện vào thế kỷ thứ hai mươi, nhưng không phải là
Catherine.
"Tôi nhìn thấy một thân máy bay
và đường băng, một loại đường băng cho máy bay", cô thì
thào dịu dàng.
"Cô có biết đấy là đâu không?"
"Tôi không thể nhìn thấy ...
Alsatian? Rồi quả quyết hơn, Alsatian."
"Ở Pháp"
"Tôi không biết, chỉ biết
Alsatian ... Tôi thấy tên Von Marks, Von Marks (theo ngữ
âm) . Một loại mũ sắt nâu hay một cái mũ ... một cái mũ
có những kính bảo hộ. Quân đội đã bị hủy diệt. Chỗ này
dường như là một nơi hẻo rất hẻo lánh. Tôi không nghĩ
rằng có một thành phố gần đây."
"Cô nhìn thấy gì?"
"Tôi nhìn thấy những tòa nhà bị
phá hủy. Tôi nhìn thấy những tòa nhà ... Đất bị cày tung
lên bởi ... bom đạn. Có một nơi rất tốt để ẩn trốn."
"Họ đang làm gì?"
"Tôi đang giúp họ với những
người bị thương. Họ đang mang những người bị thương đi
khỏi."
""Hãy nhìn vào chính cô đi. Hãy
mô tả chính cô. Hãy nhìn xuống và xem cô đang ăn mặc gì."
"Tôi mặc một loại áo khoác
(jacket). Tôi có mớ tóc vàng hoe. Mắt tôi xanh. Áo jacket
của tôi rất bẩn. Có rất nhiều người bị thương."
"Cô có được huấn luyện để giúp
đỡ các thương binh không?"
"Không"
"Cô sống ở đấy hay được người
ta mang cô đến đấy? Cô sống ở đâu?"
"Tôi không biết"
"Cô khoảng bao nhiêu tuổi?"
"Ba mươi lăm tuổi". Catherine
hai mươi chín tuổi, mắt nâu chứ không xanh. Tôi tiếp tục
hỏi.
"Cô có tên không, " Tên trên áo
jacket ấy không?"
"Có những cái cánh trên áo
jacket. Tôi là một phi công... một loại phi công."
"Cô lái máy bay?"
"Vâng, tôi phải lái."
"Ai bắt cô bay?"
"Tôi phục vụ bay. Đó là công
việc của tôi."
"Cô cũng phải bỏ bom chứ?"
"Chúng tôi có người bắn súng
trên máy bay. Có một hoa tiêu."
"Cô lái loại máy bay nào?"
"Loại máy bay trực thăng. Nó có
bốn cánh quạt. Đó là cánh cố định". Tôi rất ngạc nhiên vì
Catherine không biết gì về máy bay cả. Tôi băn khoăn cô
nghĩ thế nào về "cánh cố định" . Nhưng giống như làm bơ
hay ướp xác người chết, khi bị thôi miên cô có cả kho
hiểu biết rộng lớn. Tuy nhiên chỉ một phần hiểu biết này
sẵn sàng cho cô sử dụng hàng ngày, tâm thức. Tôi thúc
giục.
"Cô có gia đình không?"
"Họ không ở đây với tôi."
"Họ có an toàn không?"
"Tôi không biết. Tôi e rằng...
e rằng họ sẽ trở lại. Bạn bè tôi sắp chết."
"Cô sợ ai sẽ quay trở lại?"
"Kẻ thù."
"Họ là ai?"
"Người Anh ... Quân Đội Mỹ ...
người Anh."
"Phải. Cô có nhớ gia đình không?"
"Nhớ gia đình ư? Có quá nhiều
bối rối".
"Hãy trở lại vẫn kiếp này, trở
lại thời gian sung sướng trước chiến tranh, thời gian với
gia đình ở nhà. Cô có thể thấy cái đó. Tôi biết là khó
khăn, nhưng tôi muốn cô thư giãn. Cố gắng nhớ lại"
Catherine ngưng, rồi thì thào "Tôi
nghe thấy cái tên Eric... Eric. Tôi thấy đứa bé tóc vàng
hoe, một bé gái."
"Có phải nó là con cô không?"
"Phải, hẳn là ... Margot."
"Nó có gần gũi với cô không?"
"Nó ở với tôi. Chúng tôi đang
đi pic nic. Ngày thật đẹp."
"Có ai ở đấy với cô không?
Ngoài Margot?"
"Tôi nhìn thấy một người đàn bà
tóc nâu ngồi trên cỏ".
"Có phải bà ấy là vợ không?"
"Phải ... Tôi không biết bà ấy"
cô nói thêm, ám chỉ việc xác nhận một người nào đó trong
hiện kiếp của Catherine.
"Cô biết Margot chứ? Hãy nhìn
kỹ Margot. Cô biết nó chứ?"
"Vâng, nhưng không chắc chắn
làm thế nào ... tôi biết nó từ nơi nào đó."
"Cô sẽ nhớ mà. Hãy nhìn vào mắt
nó"
Cô trả lời, "Đó là Judy". Judy
hiện nay là người bạn tốt nhất của Catherine. Có một sự
quan hệ tức khắc ở cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ, và họ đã
trở thành bạn thân, tin cẩn lẫn nhau, biết suy nghĩ và
nhu cầu của nhau trước khi nói ra.
"Judy?" Tôi nhắc lại.
"Phải, Judy. Trông giống Judy,
... cười giống như Judy"
"Được, rất tốt. Thế ở nhà cô có
hạnh phúc không hay có những khó khăn không".
"Không có khó khăn gì" (Ngưng
lâu ). Vâng, đúng đó là thời gian bất ổn. Có một khó khăn
lớn trong chính phủ Đức, cấu trúc chính trị. Quá nhiều
người muốn đi theo quá nhiều hướng. Cuối cùng sinh ra
chia rẽ ... Nhưng tôi chiến đấu cho xứ sở của tôi."
"Cô có cảm nghĩ vững vàng về
đất nước cô không?"
"Tôi không thích chiến tranh.
Tôi cảm thấy giết chóc là sai trái, nhưng tôi phải làm
nhiệm vụ của tôi."
"Bây giờ hãy quay về, quay về
chỗ của cô ở, nơi có cái máy bay trên mặt đất, bỏ bom, và
chiến tranh. Chậm rồi, chiến tranh đã bắt đầu. Anh và Mỹ
đang ném bom xuống bên cạnh cô. Hãy quay về. Có nhìn thấy
máy bay nữa không?"
"Có"
"Vẫn còn có những cảm nghĩ như
vậy về bổn phận và giết chóc, chiến tranh?"
" Vâng, chúng tôi sẽ chết vô
ích "
"Cái gì?"
"Chúng tôi sẽ chết vô ích" cô
nhắc lại bằng một giọng to hơn.
"Vô ích? Tại sao lại vô ích?
Không có vinh quang trong đó sao? Không phải là bảo vệ
quê hương hay những người thân của mình sao?"
"Chúng tôi sẽ chết để bảo vệ lý
tưởng của một ít người".
"Dù đây là những nhà lãnh đạo
đất nước? Họ có thể sai lầm ." Cô nhanh chóng cắt ngang
lời tôi .
"Họ không phải là những nhà
lãnh đạo. Nếu họ là những nhà lãnh đạo, thì đã không có
nhiều xung đột nội bộ ... trong chính phủ."
"Một số người gọi họ là những
người điên cuồng - Việc này có ý nghĩa với cô không? Tất
cả chúng ta hẳn là rồ dại mới bị họ sai khiến, để họ dẫn
dắt chúng ta ... để giết người . Và giết chính chúng ta
..."
"Điên Cuồng Quyền Lực?"
"Cô có người bạn nào còn lại
không?"
"Có, có một số hãy còn sống."
"Có người nào thân thiết với cô
không? Trong phi hành đoàn của cô, người bắn súng và hoa
tiêu còn sống không?"
"Tôi không thấy họ, nhưng máy
bay của tôi không bị phá hủy."
" Cô có lại bay với máy bay này
không?"
"Vâng, chúng tôi phải vội vàng
lấy chiếc máy bay còn lại cất cánh khỏi đường băng trước
khi họ trở lại."
"Hãy vào máy bay đi."
"Tôi không muốn đi". Như thể là
cô muốn điều đình với tôi.
"Cô phải cất cánh ngay đi"
"Không có nghĩa lý gì ...
"Cô làm nghề gì trước khi có
chiến tranh.? Có nhớ không? Eric làm gì?"
"Tôi là cấp chỉ huy thứ hai...
trên một máy bay nhỏ, một số máy bay chở hàng."
"Vậy cô cũng là một phi công
phải không?"
"Phải"
"Phải xa nhà nhiều phải không?"
Cô trả lời một cách dịu dàng
buồn bã . "Vâng"
Tôi chỉ dẫn, "Hãy đi vào chuyến
bay kế tiếp. Có thể làm được không?"
"Không có chuyến bay kế tiếp"
"Có việc gì xẩy ra thế?"
"Có" Hơi thở của cô dồn dập, và
cô trở nên khích động. Cô đã tiến đến ngày chết.
"Cái gì xẩy ra thế?"
"Tôi đang chạy ra khỏi một đám
cháy. Toán của tôi tan rã vì đám cháy này."
" Cô sống sót chứ?
"Không ai sống sót... không ai
sống sót qua chiến tranh. Tôi đang chết".
Hơi thở của cô nặng nề. "Máu!
Máu khắp nơi! Tôi thấy đau ngực. Tôi bị bắn ở ngực... và
cẳng chân... và ở cổ. Đau nhiều quá..." Cô đang trong cơn
hấp hối, nhưng không bao lâu, hơi thở của cô chậm lại và
trở nên điều hòa hơn; Cơ mặt cô dịu lại, và vẻ an bình
đến với cô. Tôi công nhận ra cái bình tĩnh trong trạng
thái chuyển tiếp. Cô trông thoải mái hơn. Chấm dứt rồi
phải không?"Cô tạm dừng rồi trả lời dịu dàng.
"Tôi đang lơ lửng ... ra khỏi
xác thân. Tôi không có xác thân. Tôi lại ở trong tinh
thần."
"Tốt, Hãy nghỉ ngơi. Cô đã có
một kiếp sống khó khăn. Cô đã đi qua một cái chết khó
khăn. Cô cần nghỉ ngơi. Hãy tự phục hồi lại. Cô đã học
được gì ở kiếp sống này?"
"Tôi học được hận thù... giết
người không cảm giác ... hận thù không đúng ... người ta
hận thù và họ không biết tại sao. Chúng tôi bị lôi kéo
vào đó ... bởi ma quỷ khi chúng ta ở trong trạng thái thể
chất... "
"Có bổn phận nào cao hơn bổn
phận đối với đất nước? Cái gì đó có thể ngăn chận cô
không giết? Cả đến khi cô được lệnh? Bổn phận đối với
chính cô?"
"Có ..." Nhưng cô không nói cụ
thể.
"Có phải cô đang đợi chờ cái gì
đó bây giờ phải không?"
" Phải... Tôi đang chờ đợi đi
vào trạng thái tái sinh. Tôi phải chờ. Họ sẽ đến
với tôi... họ sẽ đến..."
"Tốt. Tôi muốn nói với họ khi
họ đến."
Chúng tôi chờ đợi ít phút nữa.
Rồi đột nhiên giọng cô to lên và khàn khàn, và Thần Linh
Bậc Thầy đầu tiên, không phải Bậc Thầy thi nhân, đang nói.
"Ông thật là đúng khi cho rằng
việc này là cách đối xử thích hợp cho những người trong
trạng thái thể chất. Ông cần phải trừ tiệt những sợ hãi
trong tâm trí họ. Thật là phí phạm năng lượng lớn khi sợ
hãi hiện diện. Nó kìm hãm họ không thực hiện được điều mà
họ được gửi đến đây để thực hiện. Hãy đi theo tín hiệu từ
môi trường chung quanh ông. Họ phải cố gắng ở vào mức độ
rất, rất sâu sắc ... nơi không còn cảm thấy xác thân của
họ nữa. Lúc ấy ông có thể ảnh hưởng tới họ. Nó chỉ là bề
ngoài ... mà những khó khăn phơi bầy. Sâu thẳm trong linh
hồn của họ, nơi những ý niệm được sáng tạo, đó là nơi mà
ông phải ảnh hưởng tới họ.
"Năng lượng... mọi thứ đều là
năng lượng. Quá nhiều bị phí phạm. Những quả núi... trong
quả núi rất yên tĩnh; rất tĩnh ở trung tâm. Nhưng bên
ngoài là nơi đầy rẫy khó khăn. Con người chỉ nhìn thấy
bên ngoài, nhưng ông có thể đi sâu hơn nhiều. Ông phải
nhìn thấy núi lửa. Muốn làm như vậy ông phải đi sâu vào
bên trong.
"Ở trong trạng thái thể chất là
bất bình thường. Khi ông ở trong trạng thái tinh thần, đó
là điều tự nhiên đối với ông. Khi chúng tôi được phái về,
giống như được gửi tới một cái gì đó mà chúng tôi không
biết. Chúng tôi mất nhiều thì giờ hơn. Trong thế giới
tinh thần, ông phải chờ đợi, và rồi ông sẽ được tái
sinh. Có trạng thái tái sinh. Đó là một phương
chiều giống như các phương chiều không gian khác, và ông
hầu như thành công trong việc tiến tới trạng thái ấy..."
Việc này khiến tôi ngạc nhiên.
Làm sao tôi có thể tiếp cận trạng thái tái sinh? "Tôi đã
gần như tiến tới đó?", tôi hỏi một cách ngờ vực.
"Phải. Ông biết nhiều hơn người
khác nhiều. Ông hiểu hơn nhiều. Hãy kiên nhẫn với họ. Họ
không có kiến thức mà ông có. Những thần linh được phái
về để giúp đỡ ông. Dù sao ông cũng rất đúng trong việc
ông đang làm ... hãy tiếp tục. Không được lãng phí năng
lượng này. Ông phải loại bỏ sợ hãi. Đó là vũ khí giới lớn
lao nhất mà ông có ..."
Thần Linh Bậc Thầy yên lặng.
Tôi cân nhắc ý nghĩa của lời phán truyền lạ thường này.
Tôi biết tôi đã thành công trong việc loại bỏ sợ hãi cho
Catherine, nhưng lời chỉ dạy này có ý nghĩa toàn cầu
nhiều hơn. Đúng là nhiều hơn cả sự xác nhận hiệu quả của
thôi miên là một công cụ chữa bệnh. Nó dính líu nhiều hơn
đến thôi miên lùi về dĩ vãng, rất khó áp dụng cho đại
chúng, từng người một. Không, tôi tin nó liên quan đến
nỗi sợ hãi cái chết, nỗi sợ hãi sâu xa trong lòng núi lửa.
Sợ hãi cái chết, được dấu kín, luôn sợ hãi không có tiền
bạc hay quyền lực nào có thể vô hiệu hóa nó - Cái này là
cái cốt tủy. Nhưng nếu con người biết rằng đời sống vô
tận, vậy chúng ta không bao giờ chết; chúng ta cũng chẳng
bao giờ thực sự sinh ra, thì cái sợ hãi này sẽ tan biến.
Nếu họ biết họ đã sống nhiều lần không kể xiết trước đó
và sẽ phải sống nhiều lần không kể xiết nữa, họ sẽ cảm
thấy an tâm biết bao nhiêu. Nếu họ biết các thần linh ở
khắp nơi để giúp họ trong khi họ ở trạng thái thể chất và
sau khi chết, trong trạng thái tinh thần, họ sẽ theo các
thần linh, kể cả những người thân yêu đã chết, họ sẽ được
an ủi đến nhường nào. Nếu họ biết những "thiên thần" bảo
vệ thực sự hiện hữu, họ cảm thấy an toàn đến nhường nào.
Nếu họ biết những hành động bạo lực và bất công chống lại
con người không phải là không đáng kể, mà phải trả vào
những kiếp khác, thì họ sẽ nuôi dưỡng sự giận hờn và sự
mong muốn trả thù ít đi nhường nào. Và nếu quả thực "bằng
kiến thức chúng ta tiếp cận Thượng Đế" thì tài sản vật
chất, hay quyền thế có gì hữu ích khi chúng là cứu cánh
trong chính chúng và không phải là phương tiện đi đến sự
tiếp cận đó? Tham lam và thèm khát quyền thế không còn
giá trị gì nữa.
Nhưng làm sao làm cho con người
có được kiến thức này? Hầu hết người ta cầu nguyện trong
nhà thờ, giáo đường Do Thái, giáo đường Hồi giáo, hay các
chùa chiền, những lời cầu nguyện công bố sự bất tử của
linh hồn. Nhưng sau khi buổi lễ chấm dứt, họ lại trở về
lối mòn tranh đua của họ, lại tham lam và toan tính cùng
tính cho mình là trung tâm. Những đặc điểm làm chậm lại
sự tiến bộ của linh hồn. Cho nên, nếu không đủ niềm tin,
có thể khoa học sẽ làm được. Có lẽ những kinh nghiệm của
Catherine và của tôi cần phải được nghiên cứu, phân tích,
và báo cáo trong một cách khoa học vô tư bởi những người
được đào tạo về khoa học ứng xử và vật lý. Tuy vậy, vào
lúc này, viết tài liệu khoa học hay một cuốn sách là một
điều xa xăm nhất trong tâm trí tôi, một khả năng mơ hồ và
không có thực. Tôi không biết các vị thần linh có được
gửi đến giúp tôi không. Giúp tôi làm gì?
Catherine cựa quậy và bắt đầu
thì thầm ." Một người nào đó tên là Gideon, tên người nào
đó là Gideon ... Gideon. Ông này đang cố nói chuyện với
tôi".
"Ông ấy nói gì?"
"Ông ấy quanh quẩn đâu đó. Ông
ấy không ngưng lại. Ông ấy là loại người bảo vệ... đại
loại như thế. Nhưng bây giờ ông ấy đang chơi với tôi."
"Có phải ông ta là một trong
những người bảo vệ cô không?"
"Phải, nhưng ông ấy đang chơi...
ông ấy đúng là nhẩy ở chung quanh. Tôi nghĩ ông ấy muốn
tôi biết ông ấy ở chung quanh tôi ... khắp nơi."
Tôi nhắc lại, "Gideon"?
"Ông ấy ở đấy"
"Điều đó có làm cô cảm thấy an
toàn hơn không?"
"Có. Ông ấy sẽ trở lại khi tôi
cần ông."
"Tốt. Có các thần linh có ở
chung quanh chúng ta không?"
Cô trả lời bằng giọng thì thầm,
từ cách nhìn của tâm siêu thức. "Ồ phải... có nhiều thánh
linh. Họ đến khi họ muốn. Họ đến... khi họ muốn. Chúng ta
đều là thần linh. Những những thần linh khác ... một số ở
trạng thái thể chất và một số khác ở trong giai đoạn tái
sinh. Và một số thần linh khác là những người bảo vệ.
Nhưng chúng ta đều đi đến đấy. Chúng ta cũng đã là những
người bảo vệ."
"Tại sao chúng ta trở lại để
học hỏi? Tại sao là thần linh chúng ta không thể học hỏi?"
"Có những mức độ khác nhau về
học hành, và chúng ta phải học một số mức độ bằng xương
bằng thịt. Chúng ta phải cảm thấy đau đớn. Khi bạn là
thần linh bạn không cảm thấy đau. Đó là giai đoạn của tái
sinh. Linh hồn của bạn đang được tái sinh. Khi bạn ở
trong trạng thái thể chất bằng da bằng thịt, bạn cảm thấy
đau đớn, bạn có thể bị đau. Trong hình thái tinh thần bạn
không cảm thấy gì cả. Chỉ có hạnh phúc, cảm giác hạnh
phúc. Nhưng đó là giai đoạn tái sinh cho... chúng ta. Sự
tác động qua lại giữa con người và hình thái tinh thần
thì khác nhau. Khi bạn ở trong trạng thái thể chất ...
bạn có thể trải nghiệm các quan hệ."
"Tôi hiểu. Được rồi". Cô lại im
lặng trở lại. Ít phút qua đi.
"Tôi thấy một cỗ xe", cô bắt
đầu, "một cỗ xe xanh"
"Một cỗ xe nhỏ?"
"Không một cỗ xe mà ông lái ...
một thứ gì xanh xanh !. Một tua xanh ở trên đỉnh, xanh ở
bên ngoài..."
"Ngựa kéo cỗ xe này phải không?"
"Xe có bánh lớn. Tôi không nhìn
thấy ai trong đó, ngoài hai con ngựa bị buộc vào xe ...
một con xám và một con nâu. Con ngựa tên là Apple, con
mầu xám, vì nó thích Apple. Con kia tên là Duke. Những
con ngựa này rất khôn. Chúng không cắn người. Chúng có
móng lớn ... móng lớn."
"Cũng có ngựa xấu mà? con khác?"
"Không. Chúng rất khôn."
"Cô có ở đấy không?"
"Phải. Tôi có thể nhìn thấy mũi
nó. Nó to lớn nhiều hơn tôi."
" Cô có lái xe ngựa không?"
Theo tính chất của câu trả lời tôi biết cô là một đứa trẻ.
"Có những con ngựa. Cũng có một
đứa con trai ở đó."
"Cô bao nhiêu tuổi?"
"Rất nhỏ. Tôi không biết. Tôi
không nghĩ rằng tôi biết cách đếm."
"Cô có biết đứa con trai đó
không? Bạn cô? Anh cô?"
"Nó là người hàng xóm. Nó ở đấy
... để dự tiệc. Có một đám cưới ... hay thứ gì đó."
"Có biết người nào cưới không?"
"Không. Chúng tôi được bảo là
không được làm bẩn. Tôi có tóc nâu.... giầy cài một bên
lên tận trên."
"Có phải đây là quần áo tiệc
tùng không? Quần áo đẹp?"
" Đó là ... một kiểu áo dài
trắng có cái gì đó xếp nếp bên trên và buộc lại ở sau
lưng."
"Nhà cô có gần đấy không?"
"Có một cái nhà lớn", đứa bé
này trả lời.
"Đó là nơi cô ở phải không?"
"Phải"
"Tốt. Bây giờ hãy nhìn vào
trong nhà; được. Đây là một ngày quan trọng. Người ta đều
ăn mặc đẹp, mặc những bộ đồ đặc biệt."
"Họ đang nấu ăn, rất nhiều đồ
ăn."
"Có ngửi thấy không?"
"Có. Họ đang làm một loại bánh.
Bánh ... thịt... Chúng tôi được bảo phải ra ngoài". Tôi
buồn cười với việc này. Tôi đã bảo cô đi vào bên trong,
và bây giờ cô được lệnh phải ra ngoài."
"Họ có gọi tên cô không?"
"... Mandy... Mandy và Edward."
"Có phải là đứa con trai ấy
không?"
"Phải"
"Họ không để cho cô ở trong nhà
à?"
"Không, họ rất bận."
"Cô cảm thấy việc đó ra sao?"
"Chúng tôi không cần. Nhưng
thật khó để giữ sạch sẽ. Chúng tôi không thể làm việc gì
được."
""Cô có phải đi dự đám cưới
không? Vào xế chiều ngày đó?"
"Có ... tôi thấy nhiều người.
Người đông chật cả phòng. Trời nóng, một ngày nóng bức.
Có một thầy tu ở đó; một thầy tu ... với một cái mũ ngộ
nghĩnh, một cái mũ lớn ... đen. Cái mũ đó trùm cả mặt ông...
quả là một khoảng cách."
"Phải đó là lúc hạnh phúc cho
gia đình cô không?"
"Vâng."
"Cô biết ai cưới không?
"Đúng là chị tôi."
"Phải chăng chị ấy nhiều tuổi
hơn nhiều?"
"Phải"
"Bây giờ có nhìn thấy chị ấy
không? Có phải chị ấy mặc đồ cưới không?"
"Phải."
"Chị ấy đẹp không?"
"Đẹp. Chị ấy có nhiều hoa trên
tóc."
"Hãy nhìn kỹ vào chị ấy. Có
biết chị ấy ở lúc khác không? Hãy nhìn vào mắt, vào miệng
chị..."
"Vâng. Tôi nghĩ rằng chị ấy là
Becky... nhưng nhỏ hơn, nhỏ hơn nhiều."
Becky là bạn của Catherine và
là đồng nghiệp. Họ rất thân với nhau, tuy Catherine phật
ý về thái độ phán xét của Becky và tính tọc mạch của
Becky vào đời sống và các quyết định của Catherine. Tóm
lại, Becky là bạn, không phải thân nhân. Nhưng có lẽ sự
phân biệt bây giờ không thật rõ ràng. "Chị... chị thích
tôi... và tôi có thể đứng gần phía trước vì chị ấy đứng
phía trước."
"Tốt. Hãy nhìn chung quanh. Cha
mẹ cô có ở đấy không?"
"Có."
Cha mẹ cô có yêu cô nhiều không?"
"Có"
"Rất tốt. Hãy nhìn kỹ vào họ.
Trước nhất là mẹ cô. Nhìn xem cô có thể nhớ ra mẹ. Hãy
nhìn vào mặt bà."
Catherine thở một vài hơi dài.
"Tôi không biết."
"Hãy nhìn vào cha cô. Nhìn kỹ
vào ông. Nhìn vào sự diễn tả của ông, mắt ông... và cả
miệng ông. Cô nhận ra ông chưa?"
"Ông ấy là Stuart", cô trả lời
nhanh chóng. Vậy, Stuart xuất đầu lộ diện một lần nữa.
Việc này đáng thăm dò hơn thêm.
"Sự quan hệ của cô với ông như
thế nào?"
"Tôi yêu ông rất nhiều...ông ấy
rất tốt với tôi. Nhưng ông nghĩ rằng tôi là điều phiền
toái. Ông nghĩ rằng con cái là điều phiền toái."
"Ông có quá nghiêm khắc không?"
"Không, ông thích chơi với
chúng tôi. Nhưng chúng tôi hỏi quá nhiều câu hỏi. Nhưng
ông rất tốt với chúng tôi, ngoại trừ khi chúng tôi hỏi
quá nhiều câu hỏi."
"Có phải điều đó đôi lúc làm
phiền ông?"
"Phải, chúng tôi phải học hỏi
nơi thầy giáo chứ không phải nơi ông. Đó là lý do tại sao
chúng tôi phải đến trường để học."
"Xem ra dường như ông đang nói.
Có phải ông nói với cô không?"
"Phải, ông có nhiều việc quan
trọng hơn phải làm. Ông phải chăm lo nông trại.
"Nông trại lớn không?
"Lớn".
"Cô có biết đấy là đâu không?"
"Không".
"Có bao giờ họ nói đến thị trấn
hay nước không? Tên của thành phố?
Cô ngưng lại, nghe cẩn thận. "Tôi
không nghe thấy cái đó". Cô lại im lặng.
"Được rồi, cô có muốn thám hiểm
nữa về kiếp sống này không? Để tiến xa hơn nữa hay chỉ
thế".
Cô cắt ngang tôi. "Đủ rồi"
Trong toàn bộ quá trình này với
Catherine, tôi không ưa thích bàn luận các tiết lộ của
Catherine với những nhà chuyên nghiệp khác. Thực ra,
ngoại trừ Carole và một ít người khác coi là "an toàn",
tôi không chia sẻ tin tức đáng chú ý này với người nào
khác cả. Tôi biết kiến thức từ những buổi thôi miên vừa
rất thật vừa cực kỳ quan trọng, tuy lo âu về phản ứng của
các đồng nghiệp về nghề nghiệp và khoa học khiến cho tôi
giữ im lặng. Tôi vẫn còn quan ngại đến thanh danh, nghề
nghiệp, và về cái mà những người khác nghĩ về tôi.
Sự hoài nghi cá nhân của tôi đã
bị xói mòn bởi bằng chứng là hết tuần này đến tuần khác,
ập đến từ miệng cô. Tôi thường quay lại băng thâu và trải
nghiệm lại những buổi thôi miên, với tất cả kịch tính và
sự trực tiếp. Những những người khác sẽ phải dựa vào kinh
nghiệm của tôi, rất mạnh mẽ tuy không phải là của riêng
họ. Tôi cảm thấy phải thu thập nhiều dữ kiện hơn.
Khi tôi dần dần chấp nhận và
tin vào những lời giáo huấn, đời sống của tôi giản dị hơn
và thỏa mãn hơn. Không cần phải giở trò, giả bộ, vờ vịt ,
hay khác với mình. Các sự quan hệ trở nên càng ngay thẳng
hơn. Đời sống gia đình ít lộn xộn hơn. Sự miễn cưỡng chia
sẻ hiểu biết đã được trao cho tôi qua Catherine bắt đầu
giảm thiểu. Đáng ngạc nhiên là hầu hết người ta rất để ý
tới và muốn biết nhiều hơn nữa. Nhiều người nói với tôi
những kinh nghiệm riêng tư của họ về những biến cố cận
tâm lý, hoặc là ESP (khả năng ngoại cảm) , cảm giác đã
nhìn thấy, kinh nghiệm xuất hồn, những giấc mộng tiền
kiếp, hay những thứ khác. Nhiều người thậm chí không bao
giờ kể những kinh nghiệm này cho vợ hoặc chồng của họ.
Người ta hầu hết đều sợ hãi là khi chia sẻ những kinh
nghiệm của mình với những người khác, ngay cả với gia
đình và bác sĩ chuyên khoa, cũng có thể bị coi là kỳ quặc
hay lạ lùng. Tuy những biến cố cận tâm lý đó rất thông
thường, hay xẩy ra nhiều hơn người ta tưởng. Chính là sự
miễn cưỡng nói ra những sự việc tâm linh khiến chúng có
vẻ hiếm. Và những người càng được huấn luyện cao bao
nhiêu thì lại càng miễn cưỡng chia sẻ bấy nhiêu.
Vị trưởng khoa điều trị đáng
kính tại bệnh viện của tôi là một người được quốc tế
ngưỡng mộ về chuyên môn của ông. Ông kể về người cha đã
quá cố của ông, người đã nhiều lần che chở ông khỏi các
nguy hiểm nghiêm trọng. Một giáo sư khác đã có những giấc
mộng cung cấp những bước thiếu sót hay những giải đáp cho
công cuộc thí nghiệm phức tạp của ông. Những giấc mộng
luôn luôn đúng. Một bác sĩ nổi tiếng khác thường biết ai
là người gọi điện thoại cho ông trước khi ông trả lời. Vợ
của vị Trưởng Khoa Tâm Thần ở trường đại học miền Tây
trung bộ có bằng tiến sĩ về tâm lý học. Các công trình
nghiên cứu của bà lúc nào cũng được cẩn thận trù tính và
thi hành. Bà không bao giờ nói với một ai là khi bà lần
đầu viếng thăm La Mã, bà đã đi qua thành phố như thể bà
có một bản đồ lộ trình được in trong ký ức. Bà biết chắc
cái gì ở quanh góc đường kế tiếp. Mặc dù bà chưa từng ở
La mã trước đây và không biết tiếng Ý, nhưng người Ý
không ngớt tiếp cận bà và lầm lẫn coi bà như người bản xứ.
Trí nhớ của bà đã vật lộn để thống nhất các sự việc ở La
Mã.
Tôi hiểu tại sao những người
chuyên nghiệp được đào tạo cao giữ mình trong phòng kín.
Tôi là một trong những người ấy. Chúng ta không thê phủ
nhận những kinh nghiệm và giác quan của riêng chúng ta.
Tuy nhiều sự huấn luyện của chúng ta trên nhiều phương
diện hoàn toàn trái ngược với tin tức, kinh nghiệm, và
niềm tin chúng ta đã tích lũy. Cho nên chúng ta vẫn giữ
im lặng.
-ooOoo-
CHƯƠNG MƯỜI
Tuần này trôi qua mau. Tôi nghe
đi nghe lại băng thâu của buổi thôi miên tuần trước. Làm
sao tôi có thể tiếp cận được với trạng thái tái sinh? Tôi
không cảm thấy cớ gì sáng tỏ. Và bây giờ những thần linh
sẽ được phái đến giúp tôi. Nhưng tôi phải làm gì nhỉ? Khi
nào tôi tìm ra được? Tôi có khả năng làm nhiệm vụ đó
không? Tôi biết tôi phải chờ đợi và phải kiên nhẫn. Tôi
nhớ lại lời của Bậc Thầy thi nhân.
"Kiên nhẫn và chờ đợi... mọi
việc sẽ đến khi nó phải đến... Mọi việc sẽ sáng tỏ cho
ngươi đúng lúc. Nhưng ngươi phải có cơ hội hấp thụ kiến
thức mà chúng ta đã cho ngươi". Vậy tôi phải chờ.
Vào lúc bắt đầu buổi thôi miên,
Catherine kể lại một đoạn trong giấc mộng mà cô mơ thấy
trong mấy đêm vừa qua. Trong giấc mộng cô đang sống ở nhà
cha mẹ, và nhà bị cháy ban đêm. Cô bình tĩnh và giúp rút
ra khỏi nhà, nhưng cha cô lại lề mề và dường như thờ ơ
trước tình thế cấp bách. Cô liền đẩy ông ra ngoài. Rồi
ông nhớ đến cái gì đó ông đã để lại trong nhà, và ông bảo
Catherine trở vào nhà giữa lúc nhà đang cháy lớn để tìm
kiếm vật đó. Cô không nhớ vật đó là cái gì. Tôi quyết
định chưa giải thích giấc mông vội, và đợi xem liệu thời
cơ thuận tiện có nảy sinh khi cô đang được thôi miên
không.
Cô đi nhanh vào hôn mê sâu. "Tôi
thấy một người đàn bà với một cái mũ trùm đầu, không phủ
che mặt mà chỉ trùm tóc thôi." Rồi cô im lặng.
"Có thấy cái đó bây giờ không?
Cái mũ trùm đầu?"
"Tôi không nhìn thấy nữa ...
Tôi nhìn thấy một miếng vải đen, vải thêu kim tuyến có
hoa tiết mầu vàng trên đó ... Tôi nhìn thấy một tòa nhà
có nhiều nét cấu trúc trên nó ... trắng."
"Cô có nhận ra tòa nhà đó không?"
"Không".
"Tòa nhà đó có lớn không?"
"Không. Đằng sau tòa nhà là núi
có tuyết trên đỉnh núi. Nhưng cỏ rất xanh trong thung
lũng ... nơi chúng tôi ở đó."
"Cô có thể vào tòa nhà đó được
không?"
"Được. Nhà làm bằng loại cẩm
thạch... rất lạnh khi chạm vào."
"Có phải nó là một loại chùa
hay nhà tôn giáo không?"
"Tôi không biết. Tôi nghĩ rằng
có thể là một nhà tù."
"Nhà tù". Tôi nhắc lại, "Có
người trong tòa nhà ấy không? Chung quanh nó?"
"Có một số lính. Họ mặc đồng
phục mầu đen, mầu đen với cầu vai vàng... tua vàng. Mũ
bảo vệ đen có kiểu mầu vàng nào đó... thứ gì nhọn và vàng
ở đỉnh ... mũ. Và một dây lưng đỏ, một dây lưng đỏ quấn
quanh thắt lưng."
"Có người lính nào ở quanh cô
không?"
"Có thể là hai hay ba người."
"Cô còn ở đấy không?"
"Tôi ở đây, nhưng không ở trong
nhà. Nhưng tôi ở gần tòa nhà."
"Hãy nhìn chung quanh. Xem cô
có thể tìm ra chính cô không ... Núi ở đấy, và cỏ ... và
tòa nhà trắng. Có nhà khác không?"
"Nếu có những tòa nhà khác thì
chúng cũng không tọa lạc gần tòa nhà này. Tôi nhìn thấy
một tòa nhà ... lẻ loi với kiểu tường được xây đằng sau
nó... một bức tường."
"Cô có nghĩ rằng đó là một pháo
đài hay một nhà tù hay đại loại như thế?"
"Có thể , nhưng... nó rất hẻo
lánh."
"Tại sao cái đó lại quan trọng
với cô?" (Ngưng hồi lâu) "Cô có biết tên thành phố hay xứ
sở mà cô hiện ở đấy không " Những người lính ở đâu?"
" Tôi thấy là ‘Ukraine."
"Tôi nhắc lại "Ukraine?", say
mê bởi tính chất đa dạng trong những kiếp sống của cô. "Cô
có thấy năm tháng không? Cô có nghĩ đến điều đó không?
hay ở giai đoạn nào?"
"Mười bẩy - mười bẩy ", cô trả
lời ngập ngừng, rồi sửa lại ."Một ngàn bẩy trăm năm mươi
tám ... một ngàn bẩy trăm năm mươi tám. Có rất nhiều lính.
Tôi không biết mục đích của họ ở đây. Với những thanh
kiếm cong dài."
Tôi hỏi , "Cô còn nhìn và nghe
thấy gì nữa?"
"Tôi thấy vòi nước, vòi nước,
nơi họ tắm cho ngựa"
"Những người lính có cưỡi ngựa
không?"
"Có chứ"
"Những người lính có tên nào
khác không? Họ gọi nhau có gì đặc biệt không?" Cô lắng
nghe.
"Tôi không nghe thấy điều đó"
"Cô có ở trong số họ không?"
"Không". Câu trả lời của cô nay
lại như đứa bé, ngắn và thường đơn âm. Tôi phải là một
người phỏng vấn tích cực.
"Nhưng cô thấy họ ở gần mà?"
"Phải"
"Cô có ở trong thành phố không?"
"Có"
"Cô sống ở đấy phải không?"
"Tôi tin là vậy".
"Tốt. Xem xem cô có thể thấy
mình và nơi cô sống không?"
"Tôi nhìn thấy một ít quần áo
rách tả tơi. Tôi chỉ nhìn thấy có một đứa bé, một đứa con
trai. Quần áo của nó rách tả tơi. Nó bị lạnh..."
"Nó có nhà ở trong thành phố đó
không?" Ngưng lâu.
Cô tiếp tục, "Tôi không biết
điều đó". Dường như cô gặp khó khăn trong việc kiếp nối
với kiếp sống này. Câu trả lời của cô có vẻ như mơ hồ và
không chắc chắn.
"Được rồi. Cô biết tên cậu bé
ấy không?"
"Không"
"Cái gì xẩy ra cho cậu bé đó? Đến với nó đi. Xem cái gì
đã xẩy ra."
"Nó biết một người nào đó là tù
nhân."
"Bạn bè? Một thân nhân?"
"Tôi tin là cha nó" Cô vắn tắt.
"Có phải cô là đứa con trai ấy
không?"
"Tôi không chắc lắm"
"Cô có biết nó nghĩ thế nào về
người cha bị tù ấy?"
"Vâng... nó rất sợ hãi, sợ
người ta có thể giết cha nó"
"Cha nó đã làm gì?"
"Cha nó đã ăn cắp cái gì đó của
những người lính, giấy tờ hay thứ gì đó."
"Đứa trẻ không hiểu hết phải
không?"
"Không, Có thể nó sẽ không bao
giờ gặp thấy cha nó nữa."
"Nó có thể đi gặp cha nó được
không?"
"Không."
"Họ có biết cha nó bị tù bao
lâu không? hay liệu có còn được sống không?
"Không!" Cô trả lời, giọng cô
run. Cô rất đau khổ, rất buồn. Cô không cung cấp được
nhiều chi tiết, tuy nhiên cô bị bối rối trông thấy bởi
những biến cố cô chứng kiến và trải nghiệm.
"Tôi tiếp tục, Cô có thể cảm
thấy đứa bé đó nghĩ gì, đó là một loại sợ hãi và lo âu.
Cô có cảm nghĩ ấy không?"
"Có". Cô lại im lặng.
"Cái gì xẩy ra? Hãy tiến xa hơn
bây giờ. Tôi biết là khó khăn. Hãy tiến xa hơn. Có cái gì
đó xẩy ra."
"Cha nó bị hành quyết"
"Bây giờ nó cảm nghĩ thế nào?"
"Đó là một cái gì đó mà nó chưa
cảm thấy bao giờ. Nhưng họ đã hành quyết mà không cần một
lý do nào cả."
"Thằng bé hẳn là hết sức buồn
rầu về việc này."
"Tôi không tin là nó hiểu biết
đầy đủ việc gì đã xẩy ra."
"Nó có người nào khác để nương
tựa không?"
"Có, nhưng đời sống của nó sẽ
rất khó khăn."
"Thằng bé sẽ ra sao?"
"Tôi không biết. Nó có thể sẽ
chết ... Nghe cô có vẻ buồn. Cô lại im lặng. rồi dường
như cô nhìn chung quanh.
"Cô thấy gì?"
"Tôi thấy một bàn tay... một
bàn tay gần chạm một vật gì ... trắng. Tôi không biết nó
là gì..." Cô lại rơi vào im lặng và ít phút qua đi.
Tôi hỏi, "Cô nhìn thấy gì khác?"
"Không thấy gì ... tối đen"
Hoặc là cô chết hay một cách nào đó cô đã không còn liên
hệ với đứa con trai buồn rầu sống ở Ukraine hơn hai trăm
năm qua.
"Cô đã rời bỏ đứa bé trai?"
"Phải" Cô thì thào. Cô đang
nghỉ ngơi.
"Cô học được gì trong kiếp sống
đó? Tại sao nó quan trọng?"
"Không thể hấp tấp phán xét
người. Bạn phải công bằng với bất cứ ai. Nhiều sinh mạng
đã tàn lụi bởi những phán xét khinh suất của chúng ta".
"Cuộc sống của đứa bé trai sẽ
thiếu thốn và khó khăn vì việc xét xử ....cha nó.
"Vâng". Cô lại im lặng.
"Cô có nhìn thấy gì khác không?
Cô nghe thấy gì không?"
"Không". Cô trả lời ngắn gọn
rồi lại im lặng. Vì một lý do nào đó, kiếp sống ngắn ngủi
này thật là mệt mỏi. Tôi chỉ thị cho cô nghỉ ngơi.
"Hãy nghỉ ngơi. Hãy cảm thấy an
bình. Thân thể cô sẽ tự hồi phục; linh hồn cô đang nghỉ
ngơi... Cô có cảm thấy khá hơn không? Ổn rồi phải không?
Thật khó khăn cho đứa bé trai. Rất khó khăn. Nhưng bây
giờ cô hãy nghỉ ngơi nữa đi. Tâm trí cô có thể mang cô
đến không gian khác, thời gian khác ... ký ức khác. Cô
đang nghỉ ngơi phải không?"
"Đúng". Tôi quyết định truy tìm
đoạn trong giấc mộng của cô về cái nhà cháy, cha cô hờ
hững lề mề và bắt cô vào nhà để tìm lại vật gì của ông.
"Bây giờ tôi có câu hỏi về giấc
mộng của cô ... với cha cô. Bây giờ cô có thể nhớ lại
điều đó, rất an toàn. Cô đang ở trong hôn mê sâu. Cô có
nhớ không?"
"Có"
"Cô trở vào nhà để kiếm một vật
gì đó. Cô có nhớ không?"
"Có... Đó là một cái hộp bằng
kim loại."
"Có cái gì trong đó mà cha cô
hết sức muốn bắt cô đi vào nhà đang cháy?
"Những con tem và những đồng
tiền mà ông ta cất giữ". cô trả lời. Việc nhớ lại nội
dung chi tiết về giấc mộng trong lúc thôi miên trái ngược
hẳn với sự nhớ lại sơ sài trong lúc thức. Thôi miên là
một công cụ mạnh mẽ không những thâm nhập được vào lĩnh
vực sâu kín xa xôi nhất của tâm trí, mà cũng còn cung cấp
một ký ức chi tiết hơn nhiều.
"Những con tem và những đồng
tiền quan trọng lắm đối với ông sao?"
"Vâng"
"Nhưng liều mạng để đi vào một
nhà cháy vì những con tem và đồng tiền"-
Cô cắt ngang lời tôi . "Cha tôi
không nghĩ là ông đang liều lĩnh."
"Ông nghĩ là an toàn à?"
"Phải"
"Thế thì tại sao ông không vào
mà lại là cô?"
"Vì ông nghĩ rằng tôi có thể đi
nhanh hơn."
"Tôi hiểu. Có phải là một sự
liều lĩnh cho cô?"
"Phải, nhưng ông không nhận ra
điều đó"
"Giấc mơ có nhiều ý nghĩa hơn
đối với cô không? Về mối quan hệ với cha cô?"
"Tôi không biết"
" Ông dường như không mấy vội
vã để ra khỏi nhà cháy."
"Không"
"Tại sao ông lại ung dung như
vậy? Cô rất nhanh, cô trông thấy sự nguy hiểm."
"Vì ông cố gắng che giấu các sự
việc". Tôi chớp lấy dịp này để giải thích một phần của
giấc mộng.
"Phải, đó là kiểu cách cũ của
ông ấy , và cô làm nhiều việc cho ông ấy giống như đem về
cái hộp. Tôi hy vọng rằng ông ấy có thể học hỏi nơi cô.
Tôi có cảm nghĩ rằng đám cháy tượng trưng cho thời giờ đã
hết, và cô nhận thức được sự nguy hiểm, còn ông ấy thì
không. Trong khi ông ấy nhởn nhơ và bắt cô trở vào tìm
các thứ vật chất, cô biết nhiều hơn ... và có nhiều cái
để dạy ông ấy, nhưng dường như ông ấy không muốn học."
"Đúng" cô đồng ý. "Ông không
muốn học"
"Đó là cách tôi hiểu giấc mộng
đó. Nhưng cô cũng không thể bắt buộc ông. Chỉ có ông ấy
có thể nhận thức được điều này."
"Đúng", cô lại đồng ý, và giọng
cô trở nên sâu và khàn khàn, "không quan trọng gì khi xác
thân của chúng ta bị cháy trong lửa nếu chúng ta không
cần những xác thân ấy ..." Một Thần Linh Bậc Thầy đã tỏa
chiếu một tầm nhìn hoàn toàn khác biệt về giấc mộng. Tôi
rất ngạc nhiên về sự vào đề đột ngột này và tôi chỉ có
thể nhắc lại suy nghĩ này như con vẹt.
"Chúng ta không cần xác thân
của chúng ta?"
"Không. Chúng ta đi qua rất
nhiều giai đoạn khi chúng ta ở đây. Chúng ta bỏ rơi xác
thân sơ sinh, đi vào thân đứa trẻ, từ đứa trẻ đi đến
người trưởng thành, rồi từ người trưởng thành đi vào tuổi
già. Tại sao chúng ta không nên vượt qua một bước, bỏ rơi
xác thân trưởng thành và đi vào bình diện tinh thần? Đó
là những gì chúng ta bỏ rơi. Chúng ta không chỉ ngừng
phát triển; chúng ta tiếp tục phát triển. Khi chúng ta
tới được bình diện tinh thần, chúng ta cũng phát triển
tại đấy. Chúng ta đi qua nhiều giai đoạn khác nhau về
phát triển. Khi chúng ta đã đốt sạch (hết nhiên liệu),
chúng ta phải đi qua giai đoạn tái sinh, giai đoạn học
hỏi và giai đoạn quyết định. Chúng ta quyết định khi nào
trở lại, nơi nào, và vì lý do gì. Một số quyết định không
trở lại. Họ quyết định tiếp tục một giai đoạn phát triển
khác. Và họ ở lại trong dạng thức thần linh... một số ở
lại lâu hơn người khác trước khi trở về. Tất cả đều là
phát triển và học hỏi ... tiếp tục phát triển. Xác thân
của chúng ta chỉ là phương tiện cho chúng ta khi chúng ta
ở đây. Đó là linh hồn và tinh thần của chúng ta trường
cửu."
Tôi không nhận ra được giọng
nói hay kiểu nói này. Một Bậc Thầy "mới" đang nói, và nói
về một kiến thức quan trọng. Tôi muốn biết nhiều hơn về
những địa hạt tính thần này.
"Học ở trong trạng thái thể
chất có nhanh hơn không? Có những lý do mà người ta hoàn
toàn không ở trong trạng thái tinh thần phải không?"
"Không. Học trong trạng thái
tinh thần nhanh hơn nhiều, tăng nhanh hơn học ở trạng
thái thể chất. Nhưng chúng ta chọn những gì chúng ta cần
học. Nếu chúng ta cần phải trở về để thực hiện qua một
mối quan hệ, chúng ta trở lại. Nếu chúng ta đã hoàn thành
việc đó, chúng ta tiếp tục. Trong dạng thức tinh thần bạn
thường có thể tiếp xúc với những người trong trạng thái
thể chất nếu bạn chọn lựa. Nhưng chỉ khi có sự quan trọng...
nếu bạn phải nói cho họ biết điều gì đó mà họ phải biết.
"Làm sao để tiếp xúc? Làm sao
để thông điệp có thể truyền đạt?"
Trước sự ngạc nhiên của tôi,
Catherine trả lời. Tếng thì thào của cô nhanh hơn và mạnh
mẽ hơn. "Đôi khi bạn có thể hiện thân trước người ấy ...
và trông bạn vẫn vậy khi bạn ở đây. Có những lúc khác,
bạn chỉ phải tiếp xúc bằng tinh thần. Đôi khi những thông
điệp khó hiểu, nhưng thường thường người ấy hiểu nó liên
quan đến cái gì. Họ hiểu. Đó là sự tiếp xúc tâm với tâm."
Tôi nói với Catherine."Kiến
thức mà cô có bây giờ, tin tức này, trí tuệ này, cái nào
quan trọng... tại sao cô không có chúng khi cô tỉnh và
trong trạng thái thể chất".
"Tôi chắc là tôi không thể hiểu
điều đó. Tôi không đủ khả năng để hiểu."
" Vậy thì, có lẽ tôi sẽ dạy cô
để cô hiểu điều đó, do đó nó không làm cô sợ hãi, và vì
thế cô sẽ học hỏi."
"Vâng"
"Khi cô nghe tiếng nói của các
Bậc Thầy, họ nói những điều giống như cô đang nói với tôi
bây giờ. Cô phải chia sẻ rất nhiều tin tức". Tôi quan tâm
đến sự thông thái mà cô có khi cô ở trong trạng thái này.
Cô chỉ trả lời, "Vâng"
"Và điều đó đến từ tâm trí
riêng của cô phải không?"
"Nhưng họ đã đặt nó vào đấy"
Cho nên cô tin các Bậc Thầy.
Tôi thừa nhận "Phải", "Làm sao
tôi có thể truyền điều đó tốt nhất cho cô để cô phát
triển và làm cô không còn sợ hãi?"
"Ông đã làm điều đó rồi", cô
trả lời dịu dàng. Cô đúng, những sự sợ hãi của cô hầu như
không còn nữa. Một khi những buổi thôi miên lùi về quá
khứ bắt đầu, tiến bộ về chữa trị nhanh không thể tưởng
được.
"Bài học nào cô cần phải học
bây giờ? Cái gì quan trọng nhất cô có thể học được trong
kiếp sống này để cô có thể tiếp tục phát triển và thành
công?"
Cô trả lời nhanh, "Lòng Tin".
Cô đã biết nhiệm vụ chính của cô là gì.
Ngạc nhiên về sự trả lời nhanh
chóng của cô, tôi nhắc lại, "Lòng tin"
"Đúng, tôi phải học để có niềm
tin, đồng thời cần phải tin vào con người. Tôi không tin
vào con người. Tôi nghĩ mọi người đang cố gắng làm điều
xấu xa cho tôi. Điều đó làm tôi xa lánh mọi người và
những hoàn cảnh mà có lẽ tôi không nên cách xa. Điều đó
làm tôi giữ được quan hệ với những người khác mà tôi nên
cắt đứt mối quan hệ."
Nhận thức thấu đáo của cô thật
kỳ lạ khi cô ở trong trạng thái siêu thức. Cô biết điểm
yếu và điểm mạnh của cô. Cô biết những lĩnh vực cần phải
lưu ý và thi hành, và cô biết làm gì để cải thiện vấn đề.
Vấn đề duy nhất là nhận thức thấu đáo này cần phải nhập
vào tâm thức của cô và cần được áp dụng vào đời sống lúc
cô đang thức. Nhận thức thấu đáo siêu thức tự nó rất
quyến rũ, nhưng tự nó lại không đủ để biến đổi đời cô.
Tôi hỏi, "Ai là những người cô
nên cắt đứt quan hệ?"
Cô ngưng rồi nói, "Tôi sợ
Becky, Tôi sợ Stuart... bằng cách nào đó tai hại sẽ đến
với tôi ... từ họ. "
"Cô có thể chấm dứt mối quan hệ
với họ?"
"Không hoàn toàn, nhưng với một
vài ý kiến của họ, phải. Stuart đang cố gắng giữ tôi
trong tù, và anh ta đang thành công. Anh ta biết tôi sợ
hãi. Anh biết tôi sợ cách xa anh, và anh sử dụng hiểu
biết đó để giữ tôi với anh."
"Còn Becky"
"Cô ấy luôn luôn cố gắng phá vỡ
niềm tin của tôi với những người mà tôi tin cẩn. Khi tôi
thấy là tốt thì cô ấy thấy là xấu. Và cô ấy cố gắng trồng
những hạt giống này vào tâm trí tôi. Tôi đang học hỏi để
tin vào ... những người tôi nên tin, nhưng cô ấy lại nhồi
đầy đầu óc tôi những ngờ vực về họ. Và đó là vấn đề của
cô ấy. Tôi không thể để cô ấy bắt tôi suy nghĩ theo cách
của cô ấy."
Trong trạng thái siêu thức,
Catherine đã có thể vạch ra thói xấu chính của cả Becky
và Stuart. Catherine được thôi miên có thể làm chuyên gia
tâm thần học tuyệt vời, trực giác rõ ràng và chính xác.
Catherine tỉnh thức không có những thuộc tính này. Nhiệm
vụ của tôi là bắc cầu qua vịnh. Bệnh tình thuyên giảm
nhanh của cô có nghĩa là một số việc này đang thấm vào.
Tôi muốn xây nhiều cầu hơn nũa.
Tôi hỏi, "Cô tin ai?. Hãy nghĩ
về việc này. Ai là người cô có thể tin cẩn, học hỏi và để
gần gũi hơn. Họ là ai?"
Cô thì thào, "Tôi có thể tin
ông". Tôi biết việc này, nhưng tôi biết cô cần tin vào
những người trong đời sống hàng ngày của cô nhiều hơn nữa.
"Phải, cô có thể. Cô gần gũi
tôi nhưng cô cũng phải gần gũi hơn với những người khác ở
với cô trong cuộc sống nhiều hơn là tôi có thể." Tôi muốn
cô hoàn toàn độc lập, không ỷ lại vào tôi.
"Tôi có thể tin chị tôi. Tôi
không biết những người khác. Tôi có thể tin Stuart, nhưng
chỉ ở một mức độ nào thôi. Anh ấy không quan tâm đến tôi
nhưng anh ấy bối rối. Trong cái bối rối của anh ấy, anh
ấy vô tình làm hại tôi."
"Đúng, đó là sự thật. Có người
nào khác mà cô tin không?"
"Tôi có tin Robert", cô trả lời.
Ông ấy là một bác sĩ khác trong bệnh viện. Họ là những
người bạn tốt.
"Vâng, có lẽ có những người
khác nữa mà cô sẽ gặp trong tương lai"
"Vâng," cô thừa nhận.
Ý kiến về hiểu biết tương lai
hết sức đáng quan tâm. Cô đã rất chính xác về quá khứ.
Qua các Bậc Thầy, cô biết những sự việc đặc biệt, bí mật.
Có thể họ cũng biết những sự việc về tương lai? Nếu vậy
chúng tôi có thể chia sẻ kiến thức biết trước này không?
Cả ngàn câu hỏi tràn vào tâm trí tôi.
"Khi cô tiếp xúc với tâm siêu
thức của cô như bây giờ, và có trí tuệ này, cô có phát
triển khả năng trong lĩnh vực tâm linh phải không? Cô có
thể nhìn vào tương lai? Chúng ta đã làm nhiều về quá khứ
rồi".
Cô thừa nhận, "Có thể được,
nhưng tôi không thấy gì bây giờ."
Tôi lặp lại, "Có thể?"
"Tôi tin như vậy."
"Cô có thể làm việc này mà
không sợ hãi không? Cô có thể đi vào tương lai và lấy
được tin tức của một người trung lập mà không làm cô sợ
hãi không?Cô có thể biết tương lai không?"
Cô trả lời rất nhanh. "Tôi
không thấy điều đó. Họ không cho phép". Tôi biết cô có ý
nói các Bậc Thầy.
"Họ có ở chung quanh cô bây giờ
không?"
"Có"
"Họ đang nói chuyện với cô à?"
"Không. Họ giám sát mọi thứ" Vì
bị giám sát, cô không được phép nhìn ngó vào tương lai.
Có lẽ chúng ta không đạt được gì cho cá nhân từ một cái
nhìn thoáng qua như vậy. Có lẽ cuộc phiêu lưu đã làm cho
Catherine quá lo lắng. Có lẽ chúng tôi chưa sửa soạn để
đương đầu với thông tin này. Tôi không thúc đẩy việc này.
"Vị thần linh ở gần cô trước
đây, Gideon ..."
"Phải"
"Ông ấy cần gì? Tại sao ông ấy
ở gần? Cô có biết ông ta không?"
"Không, Tôi không tin như vậy"
"Nhưng ông ta bảo vệ cô khỏi
nguy hiểm?"
"Phải"
"Các Bậc Thầy ..."
"Tôi không nhìn thậy họ"
"Đôi khi họ có những thông điệp
cho tôi, những thông điệp giúp ông và tôi. Những thông
điệp ấy có sẵn có cho cô không kể cả khi họ không nói? Có
phải họ đặt tư tưởng vào tâm trí cô không?"
""Phải"
"Họ có giám sát được đi xa đến
đâu không? Cô có thể nhớ được gì?"
"Phải"
"Vậy là có một mục đích trong
sự giải thích các kiếp sống ..."
"Phải"
"... Cho cô và tôi ... để dạy
chúng ta. Để làm cho sợ hãi biến mất khỏi chúng ta."
"Có nhiều cách truyền thông. Họ
chọn nhiều cách ... để chứng tỏ họ hiện hữu. Liệu
Catherine có nghe giọng nói của họ, mường tượng những
hình ảnh quá khứ và những viễn cảnh, trải nghiệm những
hiện tượng tâm linh, hay có những tư tưởng và ý niệm đặt
vào tâm trí cô, mục đích cũng giống nhau - để chứng tỏ họ
hiện hữu và thậm chí hơn thế, giúp chúng ta, trợ giúp
chúng ta trên con đường của chúng ta bằng cách cung cấp
cái nhìn thấu đáo và kiến thức, giúp chúng ta thánh thiện
qua sự thông thái".
"Cô có biết tại sao họ chọn cô
không?"
"Không"
"... đã trở thành một kênh
thông tin?"
Đây là một câu hỏi tinh tế, vì
Catherine lúc tỉnh không thể nghe những băng thâu. "Không",
cô thì thào dịu dàng.
"Việc này làm cô sợ hãi?"
"Đôi khi"
"Những lúc khác thì không sợ
hãi?"
"Phải"
Tôi thêm, "Có thể đoan chắc
rằng bây giờ chúng ta biết chúng ta bất diệt, cho nên
chúng ta mất sự sợ hãi về cái chết."
"Vâng" cô đồng ý. Cô ngưng lại.
" Tôi phải học cách tin" Cô đã trở về với bài học chính
của kiếp sống."Khi tôi được bảo cái gì đó, tôi phải học
cách tin vào điều được bảo ... khi người ấy có kiến thức."
Tôi thêm, "Chắc chắn có những
người không tin"
"Vâng, nhưng tôi bối rối. Và
người mà tôi biết, tôi phải tin, tôi phấn đấu chống lại
cảm nghĩ đó. Và tôi không muốn tin bất cứ người nào." Cô
im lặng trong khi tôi lại ngưỡng mộ sự hiểu biết thấu đáo
của cô.
"Lần trước, chúng ta có nói
chuyện về cô khi là một em nhỏ, trong vườn với ngựa. Cô
còn nhớ không? Đám cưới của chị cô?"
"Một chút thôi"
"Có còn gì để kết luận về thời
gian đó không? Cô có biết không?"
"Có"
"Liệu cô đáng quay trở về và
thám hiểm việc này không?"
"Không thể trở lại bây giờ được.
Có nhiều sự việc trong một kiếp sống ... có quá nhiều
kiến thức để đạt được... từ mỗi kiếp sống. Phải, chúng ta
phải khám phá nhưng không thể trở về bây giờ."
Cho nên tôi lại quay về mối
quan hệ rắc rối của cô với cha cô. "Quan hệ của cô với
cha cô là một lĩnh vực khác, một lĩnh vực đã ảnh hưởng
sâu xa đến cô trong kiếp sống này."
Cô chỉ trả lời "Phải"
"Còn có một lĩnh vực khác chưa
thăm dò. Cô có nhiều điều để học hỏi trong mối quan hệ
này. Hãy so sánh việc này với đứa bé trai ở Ukraine bị
mất cha lúc còn thơ dại. Và sự mất mát này không xẩy ra
cho cô lần này. Và tuy, có cha cô ở đây, mặc dù khó khăn
gian khổ ít hơn..."
Cô kết luận , "Còn hơn là một
gánh nặng", cô nói thêm những tư tưởng,"tư tưởng".
"Tư tưởng gì?" Tôi cảm thấy cô
đang ở một lĩnh vực khác.
"Về trạng thái và cảm giác. Khi
người ta gây mê, ông có thể nghe thấy gì không? Ông vẫn
còn nghe thấy !" Cô tự trả lời câu hỏi của cô, bây giờ cô
thì thào nhanh, trở nên sôi nổi. " Tâm của ông biết rõ về
cái gì đang tiếp diễn. Họ đang nói về sự nghẹt thở của
tôi, về khả năng nghẹt thở khi họ giải phẫu họng của tôi."
Tôi nhớ lại việc giải phẫu dây
âm thanh được thực hiện chỉ ít tháng trước lần hẹn đầu
tiên với tôi. Cô đã rất lo âu trước khi giải phẫu, nhưng
cô hết sức kinh hoàng sau khi tỉnh lại tại phòng hồi sức.
Nhân viên chăm sóc đã phải mất hàng giờ để trấn an cô.
Bây giờ có vẻ là những gì mà các bác sĩ phẫu thuật nói
trong lúc giải phẫu, khi cô được đánh thuốc mê, đã thúc
đẩy nỗi kinh hoàng của cô. Tâm trí tôi vụt quay trở lại
trường y khoa và phiên giải phẫu của tôi. Tôi nhớ lại
những chuyện tình cờ trong lúc giải phẫu trong khi gây mê
cho bệnh nhân. Tôi nhớ lại những chuyện đùa, lời chửi rủa,
tranh luận và những cơn thịnh nộ cáu kỉnh của những nhà
giải phẫu. Những bệnh nhân đã nghe thấy gì ở mức tiềm
thức? Bao nhiêu cái đã bị lưu lại để ảnh hưởng đến tư
tưởng và cảm xúc, sợ hãi và lo âu của họ, sau khi họ tỉnh
lại? Tiến trình sau giải phẫu, sự hồi phục của bệnh nhân
sau giải phẫu, đã có ảnh hưởng tích cực hay tiêu cực bởi
những nhận xét trong cuộc giải phẫu? Có ai bị chết vì
những khả năng tiêu cực nghe lỏm được trong lúc giải phẫu?
Cảm thấy vô vọng, họ đành chịu thua?
Tôi hỏi, "Cô có nhớ họ nói gì
không?"
"Họ nói rằng họ đưa cái ống vào.
Khi họ lấy cái ống ra, cuống họng tôi có thể xưng lên. Họ
không nghĩ là tôi nghe được."
"Nhưng cô nghe được."
"Đúng. Đó là lý do tại sao tôi
có tất cả những khó khăn". Sau hai buổi thôi miên hôm này,
Catherine không còn sợ nuốt hay nghẹn. Đơn giản là như
vậy. " Cô tiếp tục, "Tất cả những lo âu , tôi nghĩ là tôi
có thể nghẹn."
Tôi hỏi. " Cô có cảm thấy thoải
mái không?"
"Có. Ông có thể đảo ngược lại
cái họ đã làm."
"Tôi có thể không?"Được. ông là
... Họ phải rất cẩn thận về điều họ nói. Bây giờ tôi nhớ
lại điều đó. Họ đưa cái ống vào cuống họng tôi. Và rồi
tôi không thể nói được để bảo họ điều gì."
"Bây giờ cô cứ tự nhiên ... Cô
đã nghe được họ nói".
"Phải, tôi nghe họ nói ... " Cô
lại rơi vào im lặng độ một hay hai phút, và bắt đầu quay
đầu từ phía này sang phía kia. Dường như cô đang nghe cái
gì.
"Hình như cô đang nghe thông
điệp. Cô có biết những thông điệp ấy từ đâu đến? Tôi hy
vọng các Bậc Thầy xuất hiện."
""Ai đó nói với tôi" đó là câu
trả lời khó hiểu của cô.
"Người nào đó nói chuyện với cô?"
"Nhưng họ đi rồi". Tôi cố mang
họ trở lại.
"Xem nào liệu cô có thể mang
những thần linh quay về với những thông điệp cho chúng ta
... để giúp chúng ta ra không?"
" Họ đến chỉ khi họ muốn, không
phải là lúc tôi chọn," cô trả lời một cách quả quyết.
"Cô không làm chủ được việc ấy
ư?"
"Không"
"Được rồi", tôi thừa nhận nhưng
thông điệp về vụ thuốc mê rất quan trọng với cô. Đó là
nguồn gốc cô bị nghẹn".
"Việc đó quan trọng cho ông chứ
không phải cho tôi" Cô phản bác lại. Câu trả lời của cô
vang lên qua tâm trí tôi. Cô sẽ được chữa trị về nỗi sợ
bị nghẹn, tuy sự tiết lộ này quan trọng cho tôi hơn là
cho cô. Tôi là người chữa bệnh. Câu trả lời đơn giản của
cô chứa đựng ý nghĩa ở nhiều mức độ. Tôi cảm thấy nếu tôi
hiểu thực sự những mức độ này , những quãng tám cộng
hưởng của ý nghĩa , tôi sẽ tiến tới một cú nhẩy lượng tử
vào sự hiểu biết những mối quan hệ của con người. Có lẽ
sự giúp đỡ còn quan trọng hơn việc chữa lành bệnh.
Tôi hỏi, "Cho tôi giúp cô?"
"Phải. Ông có thể không làm
những điều họ làm. Ông đang không làm những điều họ đã
làm ...". Cô nghỉ ngơi. Cả hai chúng tôi đều học được một
bài học lớn.
Ít lâu sau ngày sinh nhật thứ
ba của con gái tôi, Amy chạy đến tôi và ôm ghì cẳng chân
tôi. Nó nhìn lên và nói, "Thưa cha, con yêu thương cha
đến bốn ngàn năm". Tôi nhìn xuống bộ mặt nhỏ nhắn của nó,
tôi cảm thấy quá sung sướng.
-ooOoo-
CHƯƠNG MƯỜI
MỘT
Vài đêm sau đó, trong một giấc
ngủ say, tôi choàng tỉnh dạy. Tỉnh táo ngay, tôi dường
như nhìn thấy khuôn mặt của Catherine to hơn mặt thật của
cô vài lần. Trông cô buồn bã như thể cần tôi giúp đỡ cô.
Tôi nhìn vào đồng hồ, lúc đó là 3 giờ 30 phút sáng. Không
có một tiếng động bên ngoài nào làm tôi tỉnh dạy cả.
Carole ngủ an bình bên tôi . Tôi xua đuổi việc bất ngờ
này và ngủ lại.
Cũng đúng vào 3 giờ 30 sáng đó,
Catherine tỉnh dạy sau cơn ác mộng hãi hùng. Cô toát mồ
hôi và tim cô đập thình thịch. Cô quyết định trầm ngâm để
bớt căng thẳng, mường tượng đến lúc thôi miên tại phòng
mạch. Cô hình dung khuôn mặt tôi, nghe giọng nói của tôi,
và từ từ ngủ lại.
Catherine càng ngày càng trở
nên tâm linh, và hiển nhiên tôi cũng vậy. Tôi có nghe
thấy những giáo sư tâm thần cũ của tôi nói về sự phản ứng
của việc chuyển đạt và phản chuyển đạt trong những mối
quan hệ chữa bệnh. Chuyển đạt là làm hiện hình cụ thể
những cảm nghĩ, tư tưởng, và mong ước của người bệnh cho
bác sĩ chuyên khoa, tượng trưng một người nào đó trong
quá khứ bệnh nhân. Phản ứng chuyển đạt thì ngược lại,
những phản ứng xúc cảm vô thức của người chữa bệnh với
bệnh nhân. Nhưng sự liên lạc lúc 3 giờ 30 sáng này chẳng
phải cả hai. Đây là sự liên kết ngoại cảm cùng bước sóng
ngoài những bệnh thông thường. Hay đó là thính giả, một
nhóm các loại thần linh - các Bậc Thầy và những người bảo
vệ và những người khác chịu trách nhiệm về bước sóng mới?
Tôi đã vượt quá mức kinh ngạc.
Trong buổi kế tiếp, Catherine
nhanh chóng tiến vào mức độ thôi miên sâu. Cô hoảng hốt
ngay. "Tôi thấy một đám mây lớn ..., đám mây này làm tôi
sợ hãi. Nó vẫn ở đấy." Cô thở dồn dập.
"Nó vẫn ở đấy à?"
"Tôi không biết. Đám mây đó đến
và đi nhanh ... cái gì đó cao trên núi." Cô vẫn lo lắng,
tiếp tục thở nặng nề. Tôi lo sợ cô đang nhìn thấy một quả
bom. Liệu cô có nhìn về tương lai không?
"Cô có nhìn thấy quả núi không?
Nó có giống quả bom không?"
"Tôi không biết".
"Tại sao nó làm cô sợ?"
"Thật là rất đột ngột. Đúng là
ở đấy. Rất nhiều khói... Rất nhiều khói. Nó rất lớn. Ở
đằng xa. Ô..."
"Cô an toàn mà. Cô có thể đến
gần không?"
"Tôi không muốn đến gần!" Cô
trả lời dứt khoát. Rất hiếm khi cô cưỡng lại.
Tôi lại hỏi, "Tại sao cô lại
quá sợ hãi về cái đó?"
"Tôi nghĩ đó là một loại hóa
chất hay một thứ gì đó. Rất khó thở khi ở gần." Cô đang
thở rất khó nhọc.
"Có phải giống như hơi ngạt? Có
phải nó xuất phát từ quả núi giống như núi lửa?"
"Tôi nghĩ như vậy. Nó giống như
một cái nấm to. Nó giống như... một cái nấm trắng."
"Nhưng không phải là một quả
bom? Không phải là một quả bom nguyên tử hay loại tương
tự?" Cô ngưng lại rồi lại tiếp tục.
"Tôi nghĩ nó là một ... một
loại núi lửa hay thứ gì đó. Thật sợ hãi. Rất khó thở. Có
bụi trong không khí. Tôi không muốn ở đấy." Từ từ hơi thở
của cô trở lại mức độ bình thường, thâm chí hô hấp ở
trạng thái thôi miên. Cô rời bỏ quang cảnh sợ hãi này.
"Bây giờ có đã thở dễ dàng hơn
chưa?"
"Rồi"
"Tốt. Bây giờ cô nhìn thấy gì?"
"Không thấy gì cả ... Tôi nhìn
thấy một cái dây chuyền, một dây chuyền trên cổ một người
nào đó. Nó mầu xanh ... Nó bằng bạc và có treo một viên
ngọc xanh và có một hạt ngọc nhỏ hơn ở dưới."
"Có gì ở trên hạt ngọc xanh
không?"
"Không, nhìn trong suốt. Ông có
thể nhìn suốt qua nó. Người thiếu phụ tóc đen đội một cái
mũ xanh ... có lông chim dài, và bộ đồ bằng nhung."
" Cô có biết thiếu phụ này
không?"
"Không."
"Cô có ở đấy không, hay cô là
thiếu phụ ấy?"
"Tôi không biết"
"Nhưng cô có trông thấy bà ta
không?"
"Đúng tôi không phải là thiếu
phụ ấy"
"Bà ta bao nhiêu tuổi?"
"Vào khoảng 40. Nhưng trông bà
già hơn tuổi."
"Bà ta đang làm gì?"
"Không, bà ta chỉ đứng bên cạnh
một cái bàn. Có một chai nước hoa trên bàn. Nó mầu trắng
có những bông hoa mầu xanh trên đó. Có một bàn chải và
một cái lược có cán bằng bạc. "Tôi rất ấn tượng với sự
chú ý đến chi tiết của cô.
"Đấy là phòng của bà ta, hay là
một cửa hiệu?"
"Đó là phòng ngủ của bà ta. Có
một cái giường với bốn cái gọng giường. Giường mầu nâu.
Có một cái bình để rót nước trên bàn.
"Một cái bình để rót nước?"
"Phải, không có tranh ảnh trong
phòng. Có những màn cửa sẫm rất ngộ nghĩnh."
"Có người nào khác trong phòng
không?"
"Không."
"Quan hệ của bà này với cô thế
nào?"
"Tôi hầu hạ bà ta". Một lần nữa
cô là người hầu hạ.
"Cô ở với bà ta lâu chưa?"
"Không lâu... mới vài tháng."
"Cô có thích cái dây chuyền đeo
cổ không?"
"Không." Câu trả lời ngắn ngủi
của cô đòi hỏi sự gợi ý tích cực của tôi nhằm có tin tức
căn bản. Cô nhắc nhở tôi nhớ đến đứa con tuổi thiếu niên
của tôi.
"Bây giờ cô bao nhiêu tuổi?"
"Có thể là mười ba, mười bốn
tuổi..." Vào khoảng cùng tuổi.
Tôi hỏi , "Tại sao cô bỏ gia
đình?"
Cô sửa lại tôi, "Tôi không bỏ
gia đình, tôi làm việc tại đây".
"Tôi hiểu. Cô có về nhà sau khi
làm việc không?"
"Có" Câu trả lời khiến cho tôi
hầu như không còn chỗ để thăm dò.
"Gia đình có ở gần không?"
"Cũng gần ... Chúng tôi rất
nghèo. Chúng tôi cần làm việc ... phục vụ."
"Có biết tên bà ta là gì không?"
"Belinda"
"Bà ta đối xử có tử tế với cô
không?"
"Có"
"Tốt. Cô làm việc có khó nhọc
không?"
"Cũng không mệt lắm". Phỏng vấn
tuổi thiếu niên không bao giờ dễ dàng, ngay cả về tiền
kiếp. Rất may mà tôi hành nghề tốt.
"Tốt. Bây giờ cô còn nhìn thấy
bà ta nữa không?"
"Không"
"Bây giờ cô ở đâu?"
"Trong một phòng khác. Có một
cái bàn bao phủ bằng một khăn trải bàn đen... và có tua
viền chung quanh phía dưới. Có mùi của nhiều cỏ cây...
mùi thơm gắt."
"Có phải thứ đó thuộc về bà chủ
của cô không? Bà ta dùng nhiều nước hoa lắm phải không?"
"Không, đây là một cái phòng
khác. Tôi đang ở một phòng khác."
"Phòng đó của ai?"
"Phòng đó của một bà có mầu da
đậm"
"Đậm như thế nào? Cô có nhìn
thấy bà ta không?"
"Bà ta đội nhiều khăn trên đầu"
Catherine thì thào, "nhiều khăn choàng. Bà ta già và nhăn
nheo".
"Quan hệ của bà ta và cô thế
nào?"
"Tôi vừa mới đi gặp bà ta."
"Để làm gì?"
"Bà ta bói bài."Trực giác cho
tôi biết cô đã gặp một người bói toán, người này đọc các
lá bài. Đây là một sự biến đổi mỉa mai. Nơi đây Catherine
và tôi đang tham gia vào một cuộc phiêu lưu tâm linh
không thể tưởng tượng được, bao trùm những kiếp sống, và
những phương chiều vượt quá cả những việc như thế và có
lẽ hai trăm năm trước đó, thế mà cô lại đi xem một bà
đồng để biết tương lai của mình. Tôi biết Catherine chưa
bao giờ đi xem bói toán trong hiện kiếp, và cô cũng không
biết gì về bói bài hay thầy bói; những thứ này làm cô
khiếp sợ.
Tôi hỏi, "Bà ta đang bói bài
phải không?"
"Bà ta thấy các sự việc".
"Cô có hỏi bà ta không? Cô muốn
xem gì? Cô muốn biết gì?"
"Về một người đàn ông... mà tôi
có thể lấy"
"Bà ta nói gì khi bà ta đọc
những lá bài?
"Những lá bài có ... loại gậy
nào trên đó. Những cây gậy và hoa ... nhưng những cây gậy,
cây giáo hay loại như vậy. Có một con bài khác có một cái
ly trên đó, một cái ly... Tôi nhìn thấy một lá bài có một
người hay một cậu bé mang khiên. Cô nói tôi sẽ lấy chồng,
nhưng tôi không lấy người này ... Tôi không nhìn thấy
khác".
"Cô có thấy bà ta không?"
"Tôi thấy những đồng tiền."
"Cô vẫn ở với bà ta chứ , hay ở
một nơi khác?"
"Tôi ở với bà ta."
"Trông đồng tiền thế nào?"
"Đồng tiền vàng. Cạnh đồng tiền
không nhẵn nhụi. Chúng hình vuông. Một mặt có vương miện".
"Hãy nhìn xem có năm in trên
đồng tiền không. Thứ gì cô có thể đọc được... . bằng chữ."
"Những con số lạ" Cô trả lời,
con số "X và I".
"Cô có biết đó là năm nào không?"
"Mười bẩy ...có lẽ như vậy.Tôi
không biết khi nào." Cô lại im lặng.
"Tại sao sự bói toán lại quan
trọng với cô?"
""Tôi không biết..."
"Bà ta bói ta có đúng không?"
Catherine thì thào, "Bà ta đi
rồi. Việc qua rồi. Tôi không biết."
"Cô có nhìn thấy gì bây giờ
không?"
"Không"
"Không". Tôi ngạc nhiên. Cô ấy
hiện ở đâu? Tôi hỏi, "Cô có biết tên cô của kiếp sống này
không?" Hy vọng tiếp tục theo mạch sống của kiếp này một
vài trăm năm trước.
"Tôi đã đi khỏi đó", Cô đã rời
khỏi kiếp đó và đang nghỉ ngơi. Từ nay trở đi cô có thể
tự làm được việc này. Cô khỏi cần phải trải nghiệm cái
chết để làm việc đó. Chúng tôi chờ đợi ít phút. Kiếp này
không có gì lạ. Cô chỉ nhớ để mô tả một số sự việc nổi
bật và cuộc viếng thăm thú vị bà thầy bói.
Tôi lại hỏi, "Cô có nhìn thấy
gì bây giờ không?"
Cô thì thào "Không"
"Cô đang nghỉ ngơi đấy chứ?"
Vâng ... đá quý có nhiều mầu
sắc."
"Đá quý?"
"Vâng. Chúng thực sự lá ánh đèn,
nhưng trông chúng giống đá quý".
Tôi hỏi, "Có gì khác nữa không?"
"Tôi vừa mới... "Cô ngưng lại
và giọng thì thào của cô to lên và quả quyết. "Có nhiều
lời nói và tư tưởng đang bay chung quanh đây... Đó là về
sự chung sống và hòa hợp... sự quân bình các sự việc".
Tôi biết các Bậc Thầy ở đâu đây.
Tôi thúc giục cô tiếp tục, "Vâng,
Tôi muốn biết những sự việc này, có thể cho tôi biết được
không?"
Cô đáp lại, "Ngay bây giờ chỉ
có lời nói thôi."
"Chung sống và hòa hợp" , tôi
nhắc cô. Khi cô trả lời, đó là giọng nói của Bậc Thầy thi
nhân. Tôi hồi hộp được nghe lại Bậc Thầy này.
Ông trả lời , "Phải". "Mọi thứ
phải được quân bình. Thiên nhiên quân bình. Thú vật sống
trong hòa hợp. Con người đã không biết làm điều đó. Họ
tiếp tục tự phá hoại. Không có hòa hợp, không có kế hoạch
cho điều họ làm. Thật quá khác biệt trong thiên nhiên.
Thiên nhiên quân bình. Thiên nhiên là năng lượng và sự
sống ... và sự khôi phục. Con người chỉ phá hoại. Họ phá
hoại thiên nhiên. Họ phá hoại những người khác. Cuối cùng
họ tự hủy diệt".
Đó là một tiên đoán báo điềm
xấu. Với một thế giới không ngưng chao đảo và rối loạn,
tôi hy vọng việc này không xẩy ra ngay. Tôi hỏi, "Việc
này bao giờ xẩy ra?"
"Nó sẽ xẩy ra, sớm hơn họ tưởng.
Thiên nhiên sẽ sống sót. Cây cối sống sót. Nhưng chúng ta
thì không".
"Chúng tôi có thể làm gì để
ngăn chận sự phá hoại này?"
"Không. Mọi thứ phải được quân
bình... "
"Sự tàn phá này có thể xẩy ra
trong kiếp sống của chúng tôi không? Chúng tôi có thể
tránh được không?"
"Nó sẽ không xẩy ra trong kiếp
sống của chúng ta. Chúng ta sẽ ở trên một bình diện khác,
một phương chiều khác, khi điều đó xẩy ra, chúng ta sẽ
chứng kiến nó."
"Không có cách nào để dạy nhân
loại ư?" Tôi đang tìm kiếm lối thoát, làm giảm bớt khả
năng.
"Việc đó sẽ được làm ở một mức
độ khác. Chúng ta sẽ biết từ đó."
Tôi nhìn một cách lạc quan. "Vậy
thì, những linh hồn của chúng ta tiến bộ ở những nơi khác".
"Phải. Chúng ta không còn ở đây
lâu ... , như chúng ta đã biết. Chúng ta sẽ chứng kiến".
Tôi thừa nhận, "Vâng". Tôi có
một nhu cầu là dạy những người này, nhưng tôi không biết
cách làm thế nào. Có một cách nào không hay họ phải tự
học hỏi việc này cho chính họ?"
Ông không thể đến với từng
người một. Muốn ngưng sự phá hoại ông phải đến từng người,
nhưng ngươi không thể . Không thể ngưng lại được. Họ sẽ
biết. Khi họ tiến bộ, họ sẽ biết. Sẽ có hòa bình, nhưng
không ở đây, không ở đây trong phương chiều này."
"Cuối cùng sẽ có hòa bình?"
"Phải, ở mức độ khác."
Tôi phàn nàn, "Dường như xa lắc",
"bây giờ người ta dường như quá đê tiện ... tham lam,
khát vọng uy quyền, nhiều tham vọng. Họ quên tình thương
yêu, hiểu biết và kiến thức. Có nhiều cái phải học."
"Phải"
"Tôi có thể viết gì để giúp
những người này? Có cách nào không?"
"Ông biết cách mà. Chúng tôi
không phải bảo ông. Tất cả sẽ không có ích gì, vì chúng
tôi sẽ tiến tới mức độ ấy, và họ sẽ thấy. Tất cả chúng ta
đều giống nhau. Người này không vĩ đại hơn người kia. Và
tất cả điều này chỉ là những bài học... và những sự trừng
phạt."
"Vâng", tôi đồng ý. Bài học này
là một bài sâu sắc, tôi cần có thì giờ để hấp thụ nó.
Catherine đã trở nên im lặng. Chúng tôi chờ đợi, cô đang
nghỉ ngơi, và tôi thu hút hết tâm trí vào những tuyên bố
mạnh mẽ trong giờ qua. Cuối cùng cô phá vỡ thời gian nghỉ
ngắn.
Cô thì thào, "Những viên đá quý
không còn nữa, những viên đá quý không còn nữa. Những
ngọn đèn... Chúng đi rồi."
"Cả những giọng nói, những lời
nói?"
"Phải, tôi không nhìn thấy gì
cả. " Khi cô ngưng đầu cô bắt đầu quay hết bên này đến
bên kia. " "Một vị thần linh... đang nhìn"
"Vào cô"
"Phải"
"Cô có nhận ra được vị thần
linh này không?"
"Tôi không chắc chắn... Tôi
nghĩ có thể là Edward". Edward đã chết năm ngoái rồi.
Edward đúng là ở khắp nơi. Dường như lúc nào ông ta cũng
ở quanh quẩn bên cô.
"Trông thần linh này như thế
nào?"
" Chỉ là ... chỉ là mầu trắng
... giống như ngọn đèn. Vị thần linh này không có mặt,
không giống như chúng ta biết, nhưng tôi biết chính là
ông ấy".
"Ông ấy có nói chuyện với cô
không?"
"Không, ông chỉ quan sát."
"Ông ấy có nghe điều tôi nói
không?"
Cô thì thào , "Có". "Nhưng ông
ấy đi rồi. Ông ấy chỉ muốn chắc chắn là tôi an toàn". Tôi
nghĩ đến thần thoại trong nhân gian về những thiên thần
bảo vệ. Chắc hẳn Edward, trong vai trò thần linh tình
thương lượn quanh để bảo đảm là cô không có chuyện gì,
gần như có vai trò thiên thần như vậy. Và Catherine cũng
đã nói đến những thần linh bảo vệ. Tôi không biết đã có
bao nhiêu huyền thoại trong thời thơ ấu thực sự bắt nguồn
từ quá khứ được mơ hồ nhớ lại.
Tôi cũng băn khoăn về thứ bậc
thần linh, ai trở thành bảo vệ và ai trở thành các Bậc
Thầy, và những người chẳng phải là bảo vệ và cũng chẳng
là các Bậc Thầy, mà chỉ là những người học hỏi. Phải có
cấp bậc căn cứ vào trí tuệ và kiến thức, với mục đích tối
hậu là trở nên Thánh thiện và gần như có lẽ nhập vào bằng
cách nào đó với Thượng Đế. Đó là mục tiêu của thần học
huyền bí đã mô tả bằng những lời lẽ xuất thần qua nhiều
thế kỷ. Họ đã có nhứng cái thoáng nhìn vào sự kết hợp
thiêng liêng như vậy. Thiếu những kinh nghiệm cá nhân như
thế , những phương tiện như Catherine, với tài năng khác
thường của cô đã cung cấp một nhãn quan tốt nhất.
Edward đi rồi và Catherine lại
im lặng. Mặt cô trầm ngâm và cô đang chìm đắm trong thanh
thản. Cô có một tài năng tuyệt vời làm sao - khả năng
nhìn vượt qua sự sống và vượt qua cái chết, nói chuyện
với các "thần" và chia sẻ trí tuệ của họ. Chúng tôi đang
ăn từ Cây Kiến Thức không còn bị cấm đoán. Tôi băn khoăn
không biết bao nhiêu trái táo còn để lại.
Mẹ của Carole, Minette, sắp
chết vì bệnh ung thư đã di căn từ ngực tới xương và gan.
Tiến trình chữa bệnh đã tiếp tục từ bốn năm nay và không
còn thể ngăn chận lại bằng hóa trị. Bà là một phụ nữ can
đảm, bà đã kiên cường chịu đựng đau đớn và sự ốm yếu.
Nhưng bệnh tình ngày càng trầm trọng, và tôi biết cái
chết của bà rất gần.
Những buổi thôi miên của
Catherine cũng đang tiến triển và tôi chia sẻ kinh nghiệm
và những tiết lộ này với Minette. Tôi cũng hơi ngạc nhiên,
một nữ thương gia thực tế như bà sẵn sàng chấp thuận kiến
thức này và muốn biết nhiều hơn nữa. Tôi đã đưa sách để
bà đọc và bà đã đọc ngấu nghiến. Bà sắp xếp cùng tôi và
Carole theo một khóa học về kabbalah (pháp thuật), những
bài viết huyền bí của người Do Thái cổ hàng thế kỷ. Luân
hồi và những bình diện ở giữa là những giáo lý căn bản
trong tài liệu pháp thuật, tuy nhiên hầu hết những người
Do Thái hiện đại không biết đến. Tinh thần của Minette
sung mãn trong khi cơ thể bị hư hại. Sự sợ hãi cái chết
của bà đã giảm thiểu. Bà bắt đầu mong muốn được đoàn tụ
với Ben, người chồng yêu quí của bà. Bà tin vào sự bất tử
của linh hồn bà, và việc này giúp bà chịu đựng đau đón.
Bà vẫn bám chặt lấy sự sống, chờ đợi đứa cháu khác ra đời,
đứa con đầu lòng của Donna, con gái bà. Bà đã gặp
Catherine tại bệnh viện trong một lần khám bệnh, và cách
nhìn cũng như lời nói của họ hòa hợp một cách thanh bình
và thiết tha. Sự thành thật và chân thật của Catherine đã
thuyết phục Minette rằng sự sống sau khi chết quả là sự
thực.
Một tuần trước khi chết,
Minette được đưa vào khu ung thư của bệnh viện. Carole và
tôi đã có thể ở với bà, trò chuyện về sự sống và cái chết,
và cái gì đợi tất cả chúng ta sau khi chết. Là một thiếu
phụ có phẩm cách lớn, bà quyết định chết tại bệnh viện,
nơi đây các y tá có thể săn sóc bà. Donna với chồng và
đứa con sáu tuần cũng đến với bà để chào vĩnh biệt. Chúng
tôi luôn luôn bên cạnh bà. Vào khoảng sáu giờ chiều của
đêm Minette chết, Carole và tôi mới từ bệnh viện về nhà,
cả hai chúng tôi đều cảm thấy phải trở lại ngay. Sáu hay
bẩy giờ sau đó tràn đầy thanh thản năng lượng tinh thần
siêu nhiên. Mặc dù hơi thở của bà khó khăn, nhưng Minette
không còn đau đớn. Chúng tôi nói về sự chuyển tiếp của bà
tới trạng thái ở giữa, ánh sáng chói lọi, và sự hiện diện
tinh thần. Bà nhìn lại cuộc đời, hầu như lặng lẽ, và phấn
đấu để chấp nhận phần tiêu cực. Bà dường như biết bà chưa
thể đi được cho đến khi tiến trình này được hoàn tất. Bà
đang chờ đợi giờ phút đặc biệt để chết, vào buổi sáng sớm.
Bà trở nên mất kiên nhẫn khi thời điểm đến. Minette là
người đầu tiên tôi đã hướng dẫn đến và qua cái chết trong
cách này. Bà trở nên vững chắc và nỗi đau của chúng tôi
được khuây khỏa bởi toàn bộ kinh nghiệm này.
Tôi thấy khả năng chữa bệnh của
tôi đã mở rộng có nghĩa lý không những với ám ảnh sợ hãi
và lo âu mà còn đặc biệt là về sự chỉ dẫn cho cái chết và
sắp chết, hay nỗi đau đớn. Tôi theo trực giác biết điều
sai và hướng đi nào phải chọn trong cách chữa bệnh. Tôi
có thể truyền cảm nghĩ an lạc, bình tĩnh và hy vọng. Sau
cái chết của Minette, nhiều người khác hoặc sắp chết hoặc
có những người có thân nhân bị chết đã tìm đến đễ được
giúp đỡ. Nhiều người không có ý muốn biết về Catherine
hay tài liệu nói về sự sống và cái chết. Nhưng dù không
phổ biến kiến thức riêng này, tôi cảm thấy tôi có thể gửi
đi lời nhắn nhủ. Một giọng nói, một sự hiểu biết có thiện
cảm về quá trình này, và về những sợ hãi và cảm nghĩ của
họ, một cái nhìn, một tiếp xúc, một lời nói - tất cả có
thể thông suốt, ở một mức độ nào đó, và chạm vào dây cung
của hy vọng, về tính chất tinh thần bị bỏ quên, về nhân
tính chung, và còn nhiều hơn nữa. Và cho những người có ý
muốn biết nhiều hơn nữa, muốn hiểu biết rộng và chia sẻ
kinh nghiệm của tôi với Catherine và cho những người khác
như thể mở cửa sổ cho một luồng gió mát. Những người đã
sẵn sàng thì tỉnh lại. Họ đạt được sự hiểu biết thấu đáo
nhanh chóng hơn.
Tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng
những thầy thuốc chuyên khoa phải có một tâm hồn cởi mở.
Đúng là các công trình khoa học hơn nữa cần phải chứng
minh những kinh nghiệm chết và sắp chết, như của
Catherine, những công trình thí nghiệm nhiều hơn nữa cũng
rất cần thiết trong lĩnh vực này. Các thầy thuốc chuyên
khoa cần xét khả năng của sự sống sau khi chết để sát
nhập nó vào việc chỉ dẫn của họ. Họ không cần phải sử
dụng thôi miên lùi về dĩ vãng, nhưng họ phải có đầu óc
cởi mở, chia sẻ kiến thức của mình với bệnh nhân, và
không nên coi nhẹ kinh nghiệm của bệnh nhân.
Bây giờ con người bị tàn phá
bởi những đe dọa về tính bất tử. Tai họa của bệnh AIDS,
sự tàn phá khủng khiếp của (vũ khí) hạt nhân, khủng bố,
bệnh tật, và nhiều tai họa lớn treo trên đầu chúng ta và
hành hạ chúng ta hàng ngày. Nhiều thiếu niên tin rằng
chúng không sống quá hai mươi tuổi. Điều này không thể
tưởng tượng được, phản ảnh sự căng thẳng khủng khiếp
trong xã hội chúng ta.
Trên mức độ cá nhân, phản ứng
của Minette với thông điệp của Catherine rất đáng khuyến
khích. Tinh thần của bà được cũng cố, bà cảm thấy hy vọng
trước đau đớn vật chất và cơ thể bị tàn phá. Nhưng những
thông điệp đó là cho tất cả chúng ta, không chỉ để cho
những người sắp chết. Cũng có niềm hy vọng cho tất cả
chúng ta. Chúng ta cần nhiều hơn nữa những thầy thuốc và
khoa học gia thông báo những Catherine khác, để xác nhận
và mở rộng thông điệp của cô. Những câu trả lời là ở đấy.
Chúng ta bất tử. Chúng ta lúc nào cũng bên nhau.
Tiếp
-ooOoo- |